Tròn một năm
1. Tôi ngồi ghế ngược trên tàu chạy từ Amersfoort về Deventer, ngoài cửa sổ những cánh đồng cứ trải dài trải dài. Có con ngựa gầy đang cúi đầu dưới nắng chiều, đẹp hoang hoải. Tàu cứ đi, tôi cứ tìm nhìn mãi khung cảnh ấy, nhưng rồi cứ vụt mất. Cái cảm giác khi mình vẫn ở phía đối diện với sự vật, chẳng hề quay lưng đi, vậy mà vẫn bị tách rời, xa dần, xa dần theo nhịp tàu đi, nó sao mà hẫng hụt, nó là cảm giác cách xa mà không thể cưỡng lại.
2. Hôm Thư có kể cho tôi nghe chuyện ở nhà, chuyện tình cảm, xong con bé nói, kỉ niệm sao lúc nào cũng đẹp quá chị ơi. Ừ, kỉ niệm đẹp vì mình chỉ nhớ về nó, chứ không phải sống nó. Kỉ niệm, cũng là một thứ cách xa không thể cưỡng lại.
3. Sáng nay trời bắt đầu đổ lành lạnh, chỉ tầm 13 độ. Tôi cựa mình dậy sớm, ngửi thấy mùi bánh mỳ nướng thơm thơm. Chợt nghĩ, mình sẽ nhớ Châu Âu những buổi sáng thế này.
2. Hôm Thư có kể cho tôi nghe chuyện ở nhà, chuyện tình cảm, xong con bé nói, kỉ niệm sao lúc nào cũng đẹp quá chị ơi. Ừ, kỉ niệm đẹp vì mình chỉ nhớ về nó, chứ không phải sống nó. Kỉ niệm, cũng là một thứ cách xa không thể cưỡng lại.
3. Sáng nay trời bắt đầu đổ lành lạnh, chỉ tầm 13 độ. Tôi cựa mình dậy sớm, ngửi thấy mùi bánh mỳ nướng thơm thơm. Chợt nghĩ, mình sẽ nhớ Châu Âu những buổi sáng thế này.
Comments
Post a Comment