Tiễn biệt!



1. Tôi ngồi chuyến tàu rời Deventer vào một sáng thứ Bảy. Thành mắt nhắm mắt mở đạp xe qua chở cho tôi cái vali nặng ịch. Cường cũng dậy từ sáng sớm lục đục lấy xe chở tôi ra ga. Trên đường, đoàn hộ tống tuyển thêm được cả em Tuyết. Ba đứa lóc nhóc đứng ở sân ga mãi đến khi tàu tuýt hiệu còi cuối. Tôi cứ bám tay ở thanh cửa, rồi lại buông ra, rối rít vẫy tay lại, rồi lại hụt hẫng lén lút lần theo khung cửa nhìn tụi nhỏ. Ôi những màn tiễn biệt ở sân ga.

Ngày rời đi trời âm u như hôm trước. Tôi đeo tai nghe ngồi ở ngoài khoang tàu, kỷ niệm tua theo từng bài hát.


2. Tối hôm tiễn tôi về nhà, Kevin ngoắc tôi lại, biểu c'mon, lại đây ôm tạm biệt tao. Vậy là tôi ôm Kevin, và Zhou, chào tạm biệt. Kevin đột nhiên nhấc tôi tung lên mấy lần, chắc cũng trẹo cả tay, xong xoa đầu dặn có gì cứ chat với tao, tao sẽ nghe mày nói. Chiều hôm đó trời tự nhiên đổ mưa lớn, cứ tưởng sẽ không qua chơi với hai bạn này lần cuối. Vậy mà phút cuối, tôi sợ màu mè chia tay nên chỉ cười gật đầu với những điều bạn nói, rồi chào tạm biệt chạy vô nhà.


3. Tôi cứ tạm biệt từng người từng người, gặp ai cũng nói, thôi có gì đâu mà buồn, rồi mình cũng sẽ gặp lại, gặp lại sớm thôi. Đến một lúc nào đó, tôi chỉ chờ đợi những hành động, không muốn bày vẽ lời này lời kia. Như khi nói với Thư, đừng sợ xa cách, càng nhắc chuyện đó chỉ càng đẩy tôi ra xa thêm; nếu thực sự mong muốn giữ gìn, thì làm được điều gì, hãy làm.


4. Những cái ôm tạm biệt bất giác làm tôi nhớ đến ngày party cuối cùng với lớp, cũng một giữa đêm bạn bè đưa về nhà, Alex và Zura ôm tôi tạm biệt. 
Mp3 bật bài A Little party never killed nobody. Tôi chợt nghĩ cái làm cho nhạc nhẽo có ý nghĩa là những cộng hưởng từ trải nghiệm. Nếu không, có lẽ tôi cũng chẳng bao giờ nghe một bài hát ồn ào như vậy.

"...A little party never killed nobody, so we gon' dance until we drop
A little party never killed nobody, right here, right now's all we got..."


5. Tôi đã và sẽ nhớ những buổi tiệc tùng, bạn bè giành chiếc guitar hát nghêu ngao một bài dân ca Georgia hay Afghanistan gì đấy. Rồi cả những buổi mùa đông sương phủ mù không thấy trước mặt quá 5m để đạp xe, về đến nơi tay đã lạnh cóng không thể nào mở được cánh cửa nhà. Những ngày hoa anh đào bắt đầu nở, tôi mở tung cửa sổ phòng chờ một tiếng gọi í ới. Rồi những ngày hè ra sông tập bơi, nằm dài uống bia tán phét. Và nhiều nhiều ngày đẹp đẽ như thế ...

Nhạc phim Gatsby lại vang trong mp3, đoạn Carraway nhớ về Gatsby, 


"Gatsby believed in the green light, the orgastic future that year by year recedes before us. It eluded us then, but that’s no matter—tomorrow we will run faster, stretch out our arms farther. . . . And then one fine morning—
So we beat on, boats against the current, borne back ceaselessly into the past."




Giai điệu thật đẹp!


Comments

Popular posts from this blog

Hấp lực

Chuyện đi đường 1