Không có cái tiêu đề nào hết

1. Mệt mỏi tinh thần làm mình chỉ muốn chạy về với Mẹ, năn nỉ Mẹ ơi nấu cho con nồi canh dưa với cá (dạo này nhịn ăn cá vì cá đắt nên thèm cả vào trong mơ), rồi sì sụp ăn, rồi chí chóe với thằng em, ôi cái cảnh tượng nó thiên đường vô vàn tận. Mà xong nghĩ lại không chơi vầy được, phải nhỏ hơn, ít nghĩ hơn thì đặt vé cái rụp về nhà rồi tính cái gì thì tính sau.


2. Kevin hỏi, ê dạo này mày làm gì ở Paris rồi. Mình biểu, tao si nghĩ về cuộc đời :)
Xong cái anh nhắn lại cái tin dài dằng dặc rằng là thì mày còn nhỏ mà, cứ từ từ mà nghĩ, mà mày đừng có lo lắng, rồi mày sẽ làm được thôi nhóc con.

Cũng lâu lâu không ai coi mình là nhóc con để mà chòng ghẹo che chở. Bởi vậy lúc Kevin nói mày hả, trong lớp tao thấy mày là đứa bất an thứ nhì, mày chỉ là con nhóc ráng làm người lớn thôi, mình thấy xấu hổ mà cũng nhẹ nhõm ghê gớm.


3. Nói chứ làm cái mặt trưởng thành, suy nghĩ thấu đáo hoài đâu có dễ, nhiều lúc chỉ muốn nhào vào lòng Mẹ mà khóc mà rút cuộc chỉ có cái màn hình vi tính thôi, nhào vô bể laptop chết.



Comments

Popular posts from this blog

Hấp lực

Chuyện đi đường 1

Tiễn biệt!