Lãn khởi họa nga my

1. Ngày còn ham đọc kiếm hiệp, tôi rất thích đoạn cuối của Ỷ thiên đồ long ký. Cái viễn tượng Trương Vô Kỵ bỏ lại mọi thứ phía sau, ngồi vẽ lông mày cho Triệu Mẫn sao mà ngọt thấu tận xương.

Sau này hay bị anh chê lông mày nhợt nhạt, tôi cũng cười bảo rồi sẽ bắt anh ngồi kẻ chân mày cả đời như Trương Vô Kỵ. Thấy anh cười cười mà hông biết bây giờ còn nhớ không.


2. Mấy hôm nay xem phim linh tinh, nghe câu hát rằng:
"Biếng dậy vẽ lông mày
Hóa trang chải chuốt chầy"

Tự nhiên tôi lại nhớ chuyện Ỷ thiên đồ long ký. Gúc thử thì hóa ra mấy câu hát kia phổ từ một bài thơ. Tôi không hiểu nhiều thơ ca, chỉ thích thich, thương thương hình ảnh nữ nhân trong đó. Phàm phụ nữ hay chải chuốt. Sáng sớm nhìn thấy mình trong gương, kẻ lại đôi mày, vuốt đôi mi mắt, thắm lại bờ môi, dường là ân sủng cho bản thân, mà cũng là dành cho người tình. Cái mệt mỏi, buồn bã để hờ hững cả thứ nghi lễ cho riêng bản thân như vậy, chẳng khác nào nàng Triệu Mẫn mà thiếu đi Trương Vô Kỵ để mỗi sớm kẻ cho đường mày.


3. Nhiều khi phiền muộn trong lòng cứ tuồn tuột thể hiện ra ngoài bởi sự hờ hững chăm chút. Thôi thì ráng thêm chút sức lực mà điểm tô để đừng ai chê tàn tạ.


Comments

Popular posts from this blog

Hấp lực

Chuyện đi đường 1

Tiễn biệt!