Sợi buồn con nhện giăng mau
1. Mẹ ít hát và chỉ thuộc vài bài, thuộc mãi thuộc mãi. Tôi nhớ từ ngày còn ở Nha Trang đã có cái ấn tượng nghe Mẹ ngân nga gì đó, khe khẽ khi làm gì một mình. Mẹ còn hát như vậy đến lúc tôi học cấp 2, cấp 3 thưa dần và đến giờ dường như tắt hẳn.
Trong số ít ỏi những bài có nghe Mẹ hát, tôi chỉ nhớ rất nhiều bài Lên ngàn và một đôi câu trong bài hát không biết tên:
"Sợi buồn con nhện giăng mau
Em ơi hãy ngủ anh hầu quạt đây..."
Lúc nhỏ, chỉ nghe Mẹ lặp lại mãi vài đôi câu nghe đến não nuột, tôi hay năn nỉ: "Mẹ ơi, đừng hát nữa để con học bài."
2. Tới bây giờ tôi mới biết vài đôi câu ấy nằm trong một bài hát của Phạm Duy. Mẹ, con của Ông ngoại, luôn luôn hình tượng Bác và cuộc chiến cùng với sự sùng mộ vô cùng lại thuộc nhạc Phạm Duy. Có thể có nhiều nguyên nhân ngoài cả sự ưa thích, nhưng với tôi Mẹ và nhạc Phạm Duy là hai khái niệm xa lạ đứng cạnh nhau.
Lẽ chăng, bằng cách này hay cách khác, mọi bức tường rồi sẽ được tháo dỡ, không ở nơi này thì tại nơi khác, thế hệ khác ?!
3. Nhưng lan man qua lại rồi chỉ quay quắt rằng, đáng lẽ phải năn nỉ Mẹ hát thêm mãi.
Bây giờ, tiếng Mẹ ngân nga hằng ngày chỉ là tiếng đọc kinh. Âu cũng là một niềm vui mới mà nhất định tôi phải tôn trọng.
4. Hồi đó có người bảo tôi rằng: "Ngủ đi em. Mộng bình thường." Giờ mới biết.
Comments
Post a Comment