Tết Tây năm nay



1. Sáng dậy nhận tin nhắn của anh, tết Tây năm nay khác.

Lời nguyện cầu đầu năm là rằng: tết Tây sang năm sẽ cũ ở điểm này nhé, nghĩa là, vẫn sẽ có anh. Lầm rầm, lầm bầm, cầu cầu nguyện nguyện.


2. Hẹn với Hoài và Aiu. Mỗi năm 3 đứa gặp nhau độ 1 lần, nằm lăn qua lăn lại nói chuyện, rồi đi ăn, rồi lại quay về nằm lăn qua lăn lại nói chuyện.

Hoài có mùi trà xanh thơm ngòn ngọt, giống như mùi loại kem mình ăn hôm nọ - quay sang hỏi chị Hạnh trước khi đưa muỗng kem vào miệng: "Có chua không hở chị?" Chị tròn mắt ngạc nhiên trả lời, không. Ờ mà tại sao trà xanh lại chua được cơ chứ. Nhưng mà tại sao nó lại không thể chua mà chỉ ngọt, ngọt quá êm đi là đằng khác đâm ra mùi trà xanh không còn nhẹ như tự nhiên vẫn là, mà lại mang thêm sức nặng của vị ngọt.

Nằm nghe Hoài nói chuyện vừa thỏa mãn vừa bất mãn. Thỏa mãn vì câu chuyện nguyên vẹn cái cảm giác và nội dung như một thời 5 năm về trước, giản đơn và ngây thơ. Nhắm mắt nghe nghe cười cười, lâu lâu góp vào một câu rồi thấy rằng mình đã tới một lúc biết chấp nhận rằng khó có thể gắn bó quãng thời gian của một cuộc đời với một người . Đơn giản là ta gặp họ ở những thời điểm với những hiểu biết và nhu cầu khác nhau. Những điều mang tính giai đoạn ấy tất lẽ dĩ ngẫu chỉ gắn ta với nhau một lúc, khi dài, khi ngắn để rồi khi khoảng cách bắt đầu xen vào và đem theo những môi trường và tiếp xúc khác, ta đi ngày càng xa nhau về khoảng cách, kinh nghiệm, nhận thức và cảm giác. Nếu còn đủ độ lượng hoặc ơ thờ, sẽ chấp nhận những cuộc gặp một năm đôi lần, thảng hoặc hỏi thăm và những lần chạm mặt không có gì gắn chúng ta lại ngoài kỷ niệm.


3. Lẽ nên cho là như vậy để có thể thấy thanh thản hơn với những rạn nứt buồn cứa. Phải rồi ngày nào đó ta lại làm được gì cho nhau và quay trở lại để không bị dằn vặt bởi người mà ta yêu thương nhưng có lẽ không đủ thế này.


4. Đầu năm vui nghen bà con!

Comments

Popular posts from this blog

Hấp lực

Chuyện đi đường 1

Tiễn biệt!