Sài Gòn ngõ nhỏ

1. Hiếm khi mới thấy Sài Gòn chạy dài theo một con phố hẹp, xòa cây. Ba đứa đi đến đầu đọan đường này rồi vòng lại để tìm đến đầu đường bên kia, thế nên phố càng thêm dài, thậm thượt ướt mưa.

Ngó qua ngó lại rồi chui vào một góc hộp trên lầu giấu mình sau cánh cửa gỗ thờ ơ. Nếu M. không mạnh dạn mở cửa bước vào, hẳn tôi còn nghi ngại đứng nhìn tự hỏi phải chăng đây là cái toilet - không - chỉ - dẫn.


2. Căn phòng hình chữ nhật đặt những bình hoa li ti và tấm gương lớn cuối phòng để tạo thêm ảo giác không gian. Thú bông đặt những con to, cũ kỹ hẳn vì người nhiều và nhìn rất giống đồ chơi của một đứa trẻ đã vội lớn. Ngồi đó, tôi có cảm giác mình cũng là một trong số những con thú bông ấy, đang nở nụ cười ấu trĩ trong một cái thùng gỗ của một cô nhỏ. Liêu cô có còn yêu tôi khi tôi đã thành ra xơ xác thế này?


3. Chúng tôi nói những câu chuyện trôi đến một cách tự nhiên và nhẹ nhàng. Rồi tôi đứng lên trước khi chuyện đã gần vãn hoặc thậm chí chưa bắt đầu chẳng biết, vì nó không có cao trào. Hình như mới chỉ đâu đó lần duy nhất hiếm hoi này tôi bước ra khỏi quán cafe một mình. Phố vẫn thậm thượt ướt mưa.



3. Ai che mất một vì sao trên bầu trời mà tôi vẫn hay giễu nhại là "ngôi sao cô đơn".

Một bài đọc cũ làm tôi nhớ tới "star", "planet" và "wanderer". Search "lonely wanderer" trên Google thì được một bài thơ cổ từ thế kỉ thứ 10. Một đoạn được viết lại bằng tiếng Anh hiện đại như sau:

8a Oft ic sceolde ana Often (or always) I had alone

uhtna gehwylce to speak of my trouble

mine ceare cwiþan. each morning before dawn.

Nis nu cwicra nanThere is none now living

þe ic him modsefan to whom I dare

minne durre clearly speak

sweotule asecgan. of my innermost thoughts.

Ic to soþe watI know it truly,
12aþæt biþ in eorlethat it is in men

indryhten þeaw,a noble custom,

þæt he his ferðlocan that one should keep secure

fæste binde, his spirit-chest (mind),

healde his hordcofan,guard his treasure-chamber (thoughts),

hycge swa he wille.think as he wishes.
(The Wanderer)

Ngoài ra có thể bonus một bản piano thế này:



4. Rồi cũng đến lúc phải chấp nhận rằng thế nào đi chăng nữa chúng ta đều là những kẻ cô độc, ngay giữa những vòng tay. Phải biết chấp nhận, cũng như chấp nhận một buổi sáng choàng tỉnh dậy sau một giấc ngủ sâu và chợt thấy ngản ngẩm, hoảng sợ với những điều trước mắt.

Comments

Popular posts from this blog

Hấp lực

Chuyện đi đường 1

Tiễn biệt!