Xích đu treo im lặng

Có một chiếc xích đu ở đâu đó trong cuộc đời…

Người ngồi đó và ao ước trong từng ấy tháng năm
thấy một người ngồi trên chiếc xích đu và đọc sách
chỉ như thế đã là hạnh phúc…

Chỉ như thế ngôi nhà mới có thể nhìn thấy nắng
chỉ như thế những ly tách mới có niềm vui chạm vào môi một người đang khát
chỉ như thế cánh cửa mới tin mình còn cần thiết
để chờ một bàn tay đến mở ra…

Chiếc xích đu được làm cạnh một dàn hoa
chiếc xích đu được làm dưới một tán cây ven hồ nhiều bóng mát
chiếc xích đu được làm bên một mái hiên nhà nhiều mưa và nắng
chiếc xích đu được làm trong tim một người không còn chổ để yêu thương một ai khác
ngoài một con người…

Có những niềm vui giản dị như sự tự nhiên của cuộc đời
tự tay mình đưa xích đu cho người mình yêu thương trong chiều muộn
nhưng điều cỏn con với người này nhiều khi là cả một đời mong muốn
của một người tưởng chừng như không bao giờ biết rơi nước mắt
cho đến khi bắt gặp một tình yêu…

Đôi lúc sống một cuộc đời chỉ để chờ đợi một khoảnh khắc mà không hề biết trước là khổ đau
như chờ đợi một người đến ngồi trên chiếc xích đu ấy
như chờ đợi một cái nắm tay của đoạn đường sau cuối
như chờ đợi một nụ hôn mà nếu cần phải đánh đổi
bất cứ điều gì cũng cam tâm!

Người xây nên một ngôi nhà với những viên gạch lấy từ trái tim
những mùa trăng đi qua mà không dám ngủ
những đêm mưa không dám cựa mình vì sợ hơi ấm kia từ bỏ
những lúc cô đơn không dám khóc thành tiếng vì sợ chạm tay vào nỗi nhớ
những ngày dài thật dài…

Thà biết trước mình sẽ sống vì một người nào đó ngày mai
người có khi không phải thấy hối tiếc
người có khi làm cả triệu cái xích đu rồi đặt trên khắp các nẻo đường mà không cần biết
người mình yêu thương có chịu ngồi xuống hay không?

Ở đâu đó trong cuộc đời vẫn luôn có một chiếc xích đu treo trong lặng im
chờ một người đến ngồi và đọc sách…

17.09.2008


1. Tôi đọc những dòng trên hơn một năm trước, giờ bắt gặp lại cũng thấy vui vui.

Nó cũng chợt gợi nhớ chiếc xích đu mà tôi gặp lại ở nhà thờ bữa nọ. Lần đầu thấy chiếc xích đu ấy cũng cách đây hơn một năm, sau ngày đọc bài thơ chừng hai tháng. Xích đu không đúng ý tôi, vì nó có đến ba ghế ngồi nhỏ, là loại thường để trong công viên hơn là vật mà người ta sẽ mua cho mảnh vườn của riêng mình. Nhưng tôi vẫn thích và nhớ vì mình đã đứng dưới gốc cây tròn xoe tán trên đầu, nhìn ra khoảnh sân nơi một cô nhỏ đung đưa nơi xích đu ấy, cười thật tươi để chụp hình. Bức ảnh ấy không có tôi, nhưng tôi thích vị trí của mình bên ngoài khung ảnh khi nó đẹp hơn và dễ có nhiều quan hoài hơn.


2. Xích đu, cũng gần giống như chong chóng, nó là dạng niềm vui nho nhỏ và thường gắn với một nhân vật nhất định. Ai tặng tôi cây chong chóng đầu tiên, ai tiễn tôi về tận nhà rồi ngại ngùng rút ra một cây chong chóng, ai đưa tôi món quà nhiều màu trong ngày sinh nhật... Những người như vậy, khi rất thân, khi thoáng sơ nhưng dù thế nào mỗi ngày có gió hay lúc buồn buồn trong lòng, tôi hay nhớ đến và tự lấy làm vui. Đơn giản thế thôi. Nhưng thiếu, sẽ rất dễ hẫng.


3. Có lẽ khi có được một mảnh vườn vừa đủ trải trước mái hiên nhà, tôi rồi cũng sẽ gợi ý người bên cạnh mình về một chiếc xích đu, nỡ lòng nào lại từ chối!

:))

Comments

Popular posts from this blog

Hấp lực

Chuyện đi đường 1

Tiễn biệt!