Lôi về rồi chẳng biết cất đâu!

Viết cho người đến sau


Hoài vũ

Chị cũng từng yêu anh ấy như em

Chỉ có khác chị là người đến trước

Em đừng buồn để má hồng thấm ướt

Anh ấy vụng về chẳng biết dỗ dành đâu


Có một thời chị cũng thích giận nhau

Để đo hết yêu thương theo chiều dài giận dỗi

Để một lần thôi chị vô tình mắc lỗi

Một lần thôi... thế rồi mãi xa


Biết nói gì về tất cả đã qua

Chị là quá khứ hôm qua, em là hôm nay hiện tại

Biết chẳng thể thêm một lần yêu lại

Vẫn thấy nhói lòng khi đối diện tình em


Em sẽ có cái bấy lâu chị khát thèm

Tuổi trẻ hồn nhiên, bước chân mềm mới lạ

Để một buổi cuối trời đông, cây thay lá

Voan cưới cô dâu bay ngợp trước hiên nhà


Khi ấy chị vô tình đi bộ ghé qua

Bâng quơ ngắm cô dâu, nghẹn lòng nhìn chú rể

Em đừng quay ngang rồi chau mày như thế

"Chị ấy kia kìa, chị ấy cũng đến xem"


Phố cũ....cơn mưa cũ, ướt mèm.....

Có thể anh ấy yêu chị nhiều hơn em

Bởi tình yêu đầu nhiều dại khờ nông nổi

Bởi rung động đầu đời thường khó nói


Nhè nhẹ thấm vào từng năm tháng qua mau

Có thể suốt đời anh ấy chẳng quên được chị đâu

Dẫu bây giờ anh ấy thuộc về em mãi mãi

Song vẫn có một chút gì đọng lại

Một chút ngày xưa như nhớ như thương


Trách làm sao những phút em giận hờn

Khi anh ấy nhắc về những tháng ngày yêu chị

Xin đừng trách em là người ích kỷ

Cũng chỉ vì em yêu quá đấy thôi


Rồi ngày mai trên khắp nẻo đường đời

Chị sẽ gặp ai kia có thể hơn anh ấy

Quá khứ kia xin đừng làm sống dậy

Để anh ấy sống với mình và sống với em thôi...


Lấy từ facebook của bạn-cấp-hai thứ này. Vì nó mang đầy mùi xe đạp và phượng hồng, mùi của thời mà mình vẫn còn ngờ ngệch nhất.

Thưở cấp 2 ít được nhắc lại như thời cấp 3, nhưng những kỷ niệm còn sót lại về nó phần lớn vẫn đẹp, phần vì tinh khôi, phần vì ngu ngơ.

Nó làm mình nhớ đến những ngày đầu đi xe đạp, hay sau lưng nhỏ nghêu ngao You're my sunshine, hay cánh phượng mà L. ép tặng, chẳng biết đã lạc mất đâu, hay vai N. đưa mình cuối giờ ra chơi, hay là cả ... một bàn tay khô heo nắm chặt không cho rút; kết thúc một buổi karaoke, kết thúc thời cấp 2!

Nỗi nhớ, ít ra nó sẽ dễ chịu hơn khi đủ mạnh để chèn lấp tất cả những điều còn lại. Sao không ngon mưa nữa đi?!

Comments

  1. Giả sừ mình làm 1 cái comment và lập tức sẽ có mail gửi đến hộp thự, như một tiếng dội lại thẳng thừng. Mà điều gì lại chẳng dễ dàng dội lại vào một bữa khuya thế này. Tối nay không buồn ngủ. Ừ thì comment!

    ReplyDelete

Post a Comment

Popular posts from this blog

Hấp lực

Chuyện đi đường 1

Tiễn biệt!