Viết nhăng vào lúc rỗi việc
1. Chuyện xưa lắc!
Rằng có một nàng nọ muốn xây cho mình ngôi nhà. Vì ỷ rằng ngân lượng dư dả nên đã xây nhà rất to, nhiều tầng và nhiều phòng. Mỗi căn phòng nàng lại để vài món đồ mà nàng rất yêu quí: nơi đồ chơi, nơi giấy tập, nơi bát đũa chén ly xủng xoẻng.
Xong rồi nàng lấy làm ưng ý lắm, chỉ cần vài bước chân từ nơi này sang nơi khác là hưởng trọn vui vẻ hân hoan. Và do nàng không quá tham lam, nghĩa là có tham nhưng không quá, nàng thấy mình đủ đầy hơn tất cả và mãn nguyện với những bậc thang trong nơi chốn của mình.
Nhưng (vớ vẩn, lúc nào cũng nhưng với nhị)! Ừ thì nhưng, làm gì có điều gì mà cứ bằng nhau chằn chặn, trong các căn phòng vẫn có một nơi mang lại cho nàng nhiều niềm vui hơn. Và để bồi đáp lại, nàng dành nhiều hơn thời gian cho nó. Nhưng những gì một nơi chốn mang lại dường như chẳng bao giờ ngừng, và vì vậy bồi đáp mãi hoài mà nàng thấy vẫn chưa đủ đầy chi cả. Rồi thì nàng thưa sang những căn phòng khác, thưa dần dầu chỉ vài bước chân.
Nàng yên vị và vẫn thấy mình hạnh phúc trong căn phòng ấy. Hơn nữa, nàng vừa kịp nhận ra rằng trong phòng có một khung cửa sổ bé xinh mà nàng rất yêu. Vào những ngày nơi chốn có pha chút buồn tẻ, nàng có thể dựa thầm vào khung cửa mà thấy ngoài kia trong xanh đầy an ủi. Và nếu lỡ vào một ngày mưa, khi khung cửa buồn rầu, nàng vẫn còn căn phòng để tựa mình đôi chút. Dù tính đường lui đường tới, nàng thấy mình vẫn ổn trong một góc của căn nhà.
Rồi một ngày khác, khi tưởng lòng mình đương nắng, nàng chợt thấy căn phòng sao ngậm mùi hờn giận bức bối đến đáng kinh. Nàng tiến bước chân trẻ nít về phía khung cửa của mình, hoài vọng niềm an ủi thường lệ. Nhưng trời giữa thu lại nhiều mưa gió, đẩy về những áng mờ xám bên trên và ướp cho khung cửa kia mùi lạnh lùng tê tái.
Thà rằng đừng dại khờ bước về phía ấy hay đừng ngoan cố kiêu ngạo đứng nhìn mãi sắc xám ngoài kia. Vì như thế rồi, chợt nàng thấy mình ... trơ trọi.
2. Giả sử nàng đem chuyện xây nhà mà kể lại cho hai nữ nhân nọ mà nàng rất thương, có thể thấy được phản ứng là như sau:
# Nữ nhân 1: O_0 đau bụng quá bay ơi!
# Nữ nhân 2: cười nụ cười mà nàng thuộc đến cả từng mili mép nhếch, rồi bảo "TCN".
Còn nàng, cũng ậm ờ tự bảo mình "Bướng như con lừa!"
3. Hết chuyện bà con ơi!
Rằng có một nàng nọ muốn xây cho mình ngôi nhà. Vì ỷ rằng ngân lượng dư dả nên đã xây nhà rất to, nhiều tầng và nhiều phòng. Mỗi căn phòng nàng lại để vài món đồ mà nàng rất yêu quí: nơi đồ chơi, nơi giấy tập, nơi bát đũa chén ly xủng xoẻng.
Xong rồi nàng lấy làm ưng ý lắm, chỉ cần vài bước chân từ nơi này sang nơi khác là hưởng trọn vui vẻ hân hoan. Và do nàng không quá tham lam, nghĩa là có tham nhưng không quá, nàng thấy mình đủ đầy hơn tất cả và mãn nguyện với những bậc thang trong nơi chốn của mình.
Nhưng (vớ vẩn, lúc nào cũng nhưng với nhị)! Ừ thì nhưng, làm gì có điều gì mà cứ bằng nhau chằn chặn, trong các căn phòng vẫn có một nơi mang lại cho nàng nhiều niềm vui hơn. Và để bồi đáp lại, nàng dành nhiều hơn thời gian cho nó. Nhưng những gì một nơi chốn mang lại dường như chẳng bao giờ ngừng, và vì vậy bồi đáp mãi hoài mà nàng thấy vẫn chưa đủ đầy chi cả. Rồi thì nàng thưa sang những căn phòng khác, thưa dần dầu chỉ vài bước chân.
Nàng yên vị và vẫn thấy mình hạnh phúc trong căn phòng ấy. Hơn nữa, nàng vừa kịp nhận ra rằng trong phòng có một khung cửa sổ bé xinh mà nàng rất yêu. Vào những ngày nơi chốn có pha chút buồn tẻ, nàng có thể dựa thầm vào khung cửa mà thấy ngoài kia trong xanh đầy an ủi. Và nếu lỡ vào một ngày mưa, khi khung cửa buồn rầu, nàng vẫn còn căn phòng để tựa mình đôi chút. Dù tính đường lui đường tới, nàng thấy mình vẫn ổn trong một góc của căn nhà.
Rồi một ngày khác, khi tưởng lòng mình đương nắng, nàng chợt thấy căn phòng sao ngậm mùi hờn giận bức bối đến đáng kinh. Nàng tiến bước chân trẻ nít về phía khung cửa của mình, hoài vọng niềm an ủi thường lệ. Nhưng trời giữa thu lại nhiều mưa gió, đẩy về những áng mờ xám bên trên và ướp cho khung cửa kia mùi lạnh lùng tê tái.
Thà rằng đừng dại khờ bước về phía ấy hay đừng ngoan cố kiêu ngạo đứng nhìn mãi sắc xám ngoài kia. Vì như thế rồi, chợt nàng thấy mình ... trơ trọi.
2. Giả sử nàng đem chuyện xây nhà mà kể lại cho hai nữ nhân nọ mà nàng rất thương, có thể thấy được phản ứng là như sau:
# Nữ nhân 1: O_0 đau bụng quá bay ơi!
# Nữ nhân 2: cười nụ cười mà nàng thuộc đến cả từng mili mép nhếch, rồi bảo "TCN".
Còn nàng, cũng ậm ờ tự bảo mình "Bướng như con lừa!"
3. Hết chuyện bà con ơi!
Comments
Post a Comment