Cờ bạc, cờ quạt
1. Đang loay hoay mãi với những lựa chọn, tự nhiên tôi lo ra, quay sang cười nói với đồng nghiệp: “Sau này ai mà lỡ dại hỏi cưới em chắc khổ lắm chị ơi. Chờ em quyết định chắc cũng gãy cổ.” Chị nhìn tôi, cười trầm trầm, nghĩ gì đó một thôi rồi đột nhiên bảo: “Lấy chồng hả, lấy chồng như quýnh bài vậy đó em.”
….
Ngồi nói một hơi rồi chị giật mình hỏi tôi nghĩ xong chưa. Băn khoăn rút cuộc chỉ bật ra cùng một lời, “Thôi mình quýnh bài, quýnh bài đi chị.”
2. Buổi chiều hôm đó, khi mọi sự dồn lại trong một câu nói có hay không, điện thoại tắt ngóm tự lúc nào, tôi thấy mình giống như chơi một trò chơi truyền hình mà không còn quyền gọi điện cho người thân. Tôi đành dứt khoát với điều mà mình sẽ hoàn toàn chịu trách nhiệm, vui buồn gì cũng là do tôi.
Thông báo lựa chọn của mình cho sếp, tôi chợt cảm giác như vừa chơi một ván bài tiến lên cho chặng đường sắp tới: làm bộ mặt giả bình tĩnh để hạ ba đôi thông nhưng vẫn cứ run rẩy trong lòng sợ tình cảnh phản trắc còn giấu diếm bộ tứ quý đó đây.
3. Hồi đó, mỗi lần thấy cảnh hai ông cháu nỉ non vì một ván bài hay nước cờ đi lỡ, bà hay la la bảo cứ cờ bạc, cờ quạt miết thôi. Giờ này phải mà bà biết tôi áp dụng cái lý thuyết cờ bạc trong những chuyện đàng hoàng nghiêm túc như vầy, bà phản ứng cách sao tôi cũng tò mò lắm.
4. Còn chuyện lấy chồng, tôi nghĩ, chắc cũng phải học theo bài ông hay chơi với tôi hồi nhỏ. Nhẩn nha bày một ván cờ tường rồi cầm lên hai quân, ông hay tủm tỉm cười bảo tôi: “Trang, ông chấp con một xe một mã.”
….
Ngồi nói một hơi rồi chị giật mình hỏi tôi nghĩ xong chưa. Băn khoăn rút cuộc chỉ bật ra cùng một lời, “Thôi mình quýnh bài, quýnh bài đi chị.”
2. Buổi chiều hôm đó, khi mọi sự dồn lại trong một câu nói có hay không, điện thoại tắt ngóm tự lúc nào, tôi thấy mình giống như chơi một trò chơi truyền hình mà không còn quyền gọi điện cho người thân. Tôi đành dứt khoát với điều mà mình sẽ hoàn toàn chịu trách nhiệm, vui buồn gì cũng là do tôi.
Thông báo lựa chọn của mình cho sếp, tôi chợt cảm giác như vừa chơi một ván bài tiến lên cho chặng đường sắp tới: làm bộ mặt giả bình tĩnh để hạ ba đôi thông nhưng vẫn cứ run rẩy trong lòng sợ tình cảnh phản trắc còn giấu diếm bộ tứ quý đó đây.
3. Hồi đó, mỗi lần thấy cảnh hai ông cháu nỉ non vì một ván bài hay nước cờ đi lỡ, bà hay la la bảo cứ cờ bạc, cờ quạt miết thôi. Giờ này phải mà bà biết tôi áp dụng cái lý thuyết cờ bạc trong những chuyện đàng hoàng nghiêm túc như vầy, bà phản ứng cách sao tôi cũng tò mò lắm.
4. Còn chuyện lấy chồng, tôi nghĩ, chắc cũng phải học theo bài ông hay chơi với tôi hồi nhỏ. Nhẩn nha bày một ván cờ tường rồi cầm lên hai quân, ông hay tủm tỉm cười bảo tôi: “Trang, ông chấp con một xe một mã.”
My mentor, where the hell are you?
ReplyDelete