Chẳng nhớ phải đặt tiêu đề gì
1. Mới đó mà lại tới mùa hoa nở vàng rực!
Buổi sáng tôi dắt xe ra khỏi nhà vừa vặn vào con nắng đẹp nhất cho cây muồng của nhà đối diện. Sau cánh cửa xanh cao vượt đầu, người ta vẫn có thể ngó nghiêng thấy từng chùm hoa thả mình nhẹ nhàng trong nắng.
Ở Sài Gòn lâu tôi đâm mê màu vàng rực rỡ như thế. Màu vàng chỉ hợp với con nắng phương Nam. Màu vàng kiêu kiêu nhưng thương thương nhớ nhớ. Màu vàng phủ cả một góc nhà thờ mà 3 năm trung học tôi vẫn vào gửi xe. Màu vàng mà mỗi lần bắt gặp tôi lại thấy xao xao, tối về lại nghĩ đến một buổi chiều ngồi đằng sau chiếc xe Cub chở từ cổng sau ra cổng trước.
Buổi chiều đó, hình như tôi chẳng nói gì, chỉ chỉ mấy cây hoa vàng trong nhà thờ bảo hoa đẹp quá.
2. Nhớ gì?
Mỗi lần phải tạm biệt ai, tôi hay cố gắng nhìn kỹ gương mặt họ, tự nhẩm thầm trong đầu những hình dáng. Đó là một kiểu ghi khắc rất sách vở, phim ảnh và buồn cười, nhưng ít ra nó đem lại niềm an ủi rằng tôi đã cố gắng dù chẳng hiệu quả. Rồi bẵng đi một đoạn kha khá, đường nét mà tôi cố ghi lại cũng mờ đi, khi ấy, tôi chỉ nhớ mỗi nụ cười. Thêm một quãng nữa trong đời, thế là tôi chỉ còn giữ lại cảm giác lúc chia tay, là vui, là buồn hay là nuối tiếc. Và chừng một ngày nào đó, tất cả những gì mà tôi nhớ chắc chỉ là: khi nhớ về một người như thế, tôi vui!
3. Nhạn lai hồng và tro của hoa hồng
Dạo còn ở nhà cũ tôi và Nị hay kéo nhau ra ngồi ở bậc cửa mở ra khoảnh balcon bé tí, ngước lên chỉ có dây điện chăng chằng chịt. Khi ấy tổ chim đối diện chỉ vừa xây lên thành hình chứ chưa kịp sơn phết nên hai đứa cứ ngồi bàn bạc xem họ sẽ sơn nhà màu gì. Nị bảo chưa thấy màu nhạn lai hồng bao giờ cả, mà biết đâu anh kiến trúc sư chủ nhà sẽ sơn đúng màu ấy. Biết đâu, biết đâu đấy! Phần mình, tôi bảo không biết tro của hoa hồng là màu thế nào. Mà lỡ cũng có màu sơn như thế. Ngay lúc nói ra, cả hai đều đã rất buồn cười về những “biết đâu" ấy. Nhưng tuổi trẻ, tuổi nhỏ ấy mà, nó cho phép ta vẫn cười rất tươi khi nghĩ đến những điều không thể.
Giờ, dù có già đi, cái thắc mắc màu sắc ấy vẫn theo tôi. Rồi bữa nay, nhìn bông hồng để khô trên bàn, tôi chợt nghĩ tro của hoa hồng chắc là màu gần gần như thế đó, tro hoa hồng của tôi mà thôi.
4. Còn chút gì để nhớ
Tôi chưa đọc trọn vẹn truyện này của Nguyễn Nhật Ánh nhưng những dòng đã lướt qua làm tôi tự hỏi sau này, khi gặp lại người này, người nọ, người kia, nhìn vào mắt họ, tôi sẽ cảm gì, thấy gì?
5. Bữa nay chợt dài dòng quá thể. Coi như là chào mừng nhé.
Welcome back my dear!
Buổi sáng tôi dắt xe ra khỏi nhà vừa vặn vào con nắng đẹp nhất cho cây muồng của nhà đối diện. Sau cánh cửa xanh cao vượt đầu, người ta vẫn có thể ngó nghiêng thấy từng chùm hoa thả mình nhẹ nhàng trong nắng.
Ở Sài Gòn lâu tôi đâm mê màu vàng rực rỡ như thế. Màu vàng chỉ hợp với con nắng phương Nam. Màu vàng kiêu kiêu nhưng thương thương nhớ nhớ. Màu vàng phủ cả một góc nhà thờ mà 3 năm trung học tôi vẫn vào gửi xe. Màu vàng mà mỗi lần bắt gặp tôi lại thấy xao xao, tối về lại nghĩ đến một buổi chiều ngồi đằng sau chiếc xe Cub chở từ cổng sau ra cổng trước.
Buổi chiều đó, hình như tôi chẳng nói gì, chỉ chỉ mấy cây hoa vàng trong nhà thờ bảo hoa đẹp quá.
2. Nhớ gì?
Mỗi lần phải tạm biệt ai, tôi hay cố gắng nhìn kỹ gương mặt họ, tự nhẩm thầm trong đầu những hình dáng. Đó là một kiểu ghi khắc rất sách vở, phim ảnh và buồn cười, nhưng ít ra nó đem lại niềm an ủi rằng tôi đã cố gắng dù chẳng hiệu quả. Rồi bẵng đi một đoạn kha khá, đường nét mà tôi cố ghi lại cũng mờ đi, khi ấy, tôi chỉ nhớ mỗi nụ cười. Thêm một quãng nữa trong đời, thế là tôi chỉ còn giữ lại cảm giác lúc chia tay, là vui, là buồn hay là nuối tiếc. Và chừng một ngày nào đó, tất cả những gì mà tôi nhớ chắc chỉ là: khi nhớ về một người như thế, tôi vui!
3. Nhạn lai hồng và tro của hoa hồng
Dạo còn ở nhà cũ tôi và Nị hay kéo nhau ra ngồi ở bậc cửa mở ra khoảnh balcon bé tí, ngước lên chỉ có dây điện chăng chằng chịt. Khi ấy tổ chim đối diện chỉ vừa xây lên thành hình chứ chưa kịp sơn phết nên hai đứa cứ ngồi bàn bạc xem họ sẽ sơn nhà màu gì. Nị bảo chưa thấy màu nhạn lai hồng bao giờ cả, mà biết đâu anh kiến trúc sư chủ nhà sẽ sơn đúng màu ấy. Biết đâu, biết đâu đấy! Phần mình, tôi bảo không biết tro của hoa hồng là màu thế nào. Mà lỡ cũng có màu sơn như thế. Ngay lúc nói ra, cả hai đều đã rất buồn cười về những “biết đâu" ấy. Nhưng tuổi trẻ, tuổi nhỏ ấy mà, nó cho phép ta vẫn cười rất tươi khi nghĩ đến những điều không thể.
Giờ, dù có già đi, cái thắc mắc màu sắc ấy vẫn theo tôi. Rồi bữa nay, nhìn bông hồng để khô trên bàn, tôi chợt nghĩ tro của hoa hồng chắc là màu gần gần như thế đó, tro hoa hồng của tôi mà thôi.
4. Còn chút gì để nhớ
Tôi chưa đọc trọn vẹn truyện này của Nguyễn Nhật Ánh nhưng những dòng đã lướt qua làm tôi tự hỏi sau này, khi gặp lại người này, người nọ, người kia, nhìn vào mắt họ, tôi sẽ cảm gì, thấy gì?
5. Bữa nay chợt dài dòng quá thể. Coi như là chào mừng nhé.
Welcome back my dear!
Comments
Post a Comment