Chông vợ hài *

1. Sáng nay chở Mẹ đi công chuyện; đang đứng chờ thì chợt thấy hai vợ chồng nọ. Họ chắc tầm năm mươi, nước da sạm màu, ăn mặc cũng đơn sơ.

Người vợ vừa ngồi lên yên sau vừa nói
- Xong rồi nè anh!
Người chồng lụi cụi móc mấy túi đồ vào xe. Chừng người vợ thấy lục cục quá bèn bảo:
- Anh để túi đó em cầm cho.
Người chồng chỉ ôn tồn bảo rằng:
- Thôi, cầm làm chi cực, treo đây là vừa gọn rồi.
...
Rồi xong! Mình đi nghen, dzọt lẹ nghen!
_Đi anh!

Cũng đơn sơ vài câu thế thôi, và tôi hẳn chẳng lấy làm ngạc nhiên nếu được nghe từ một cặp tình nhân mang vẻ trí thức. Nhưng nếu giả sử là vậy đi chăng nữa, tôi nghĩ, những câu này chắc cũng mang chút sáo sáo của những người luôn cư xử cho phải phép.
Nhưng trong lời nói của cặp vợ chồng này, tôi chỉ thấy sự quan tâm, đơn giản và hết sức tự nhiên. Ờ, tự nhiên như hơi thở. Không điệu bộ, không cầu kỳ câu chữ, không mẫu. Và tôi nghĩ, chắc hẳn họ thương nhau lắm lắm!

2. Chuyến đi Hội An tôi có ra biển Cửa Đại chơi. Ở bãi biển có gia đình, có nhóm bạn, có đôi tình nhân trẻ và có cả cặp vợ chồng già.

Tôi nhìn họ từ phía sau lưng, khi hai người cùng nhìn về một phía, nói với nhau điều gì. Rồi họ đi tản bộ cùng nhau trong một buổi chiều muộn như thế.




Họ đã cùng nhau qua "cái dốc bên kia của cuộc đời".

3. Đột nhiên tôi lại nghĩ thầm:
Chừng vài năm nữa...
Rồi thêm vài năm nữa...
Rồi vài chục năm nữa....

Ai đi cùng tôi qua đó ta, qua "cái dốc bên kia của cuộc đời"?!

Comments

Popular posts from this blog

Hấp lực

Chuyện đi đường 1

Tiễn biệt!