Sách cũ



Hồi mới chuyển từ Nha Trang vào Sài Gòn, ngày hè của tôi rất bức bối. Không còn những buổi kéo nhau đi hái trứng cá hay bắt chuồn chuốn, không có sáng sớm chạy bộ ra bờ biển hay buổi chiều tụ tập tranh nhau thử lái một chiếc xe đạp. Người Sài Gòn bận rộn mà tôi lại chưa đủ lớn để cấp tập như thế nên cả ngày chỉ quanh quẩn trong nhà.

Có bữa, tình cờ lục được trên gác đống sách cũ của ba. Tôi nhớ chồng sách phủ đầy bụi, lúc cầm lên lại rớt ra những mọt mọt. Có quyển giấy đã ố lắm rồi, mực in cũng nhòa nhòa và đọc chẳng rõ, nếu lỡ mạnh tay thì bìa hẳn toạc ra. Tôi lựa được năm cuốn nhìn còn mới mới để coi thử. Trong đó có hai cuốn là của Trung Quốc, một là bản lược Hồng Lâu Mộng, một là Cái cười của thánh nhân.

Hồi đó đọc cho có chuyện để làm, chữ vô rồi ra chứ có hiểu gì đâu. Giờ tự nhiên cầm lại, chữ ra rồi vô, cũng chưa chắc đã hiểu gì. Nhiều khi nghĩ lại, rút cuộc mình đã lớn chưa?!

Sướng...
...
...Xem người viết đại tự...
Chẳng cũng sướng sao!

...Xem người ta thả diều đứt dây...
Chẳng cũng sướng sao!

...Trả nợ xong...
Chẳng cũng sướng sao!

...Làm quan huyện hằng ngày, vào lúc đánh trống tan hầu...
Chẳng cũng sướng sao!

...Món đồ sứ đẹp đã sứt mẻ, chả còn cách gì hàn gắn... Xem đi xem lại chỉ càng thêm rối ruột.
Nhân giao cho nhà bếp dùng làm đồ đựng vật, không bao giờ lại qua mắt nữa...
Chẳng cũng sướng sao!

Kim Thánh Thán

Comments

Popular posts from this blog

Hấp lực

Chuyện đi đường 1

Tiễn biệt!