Remove or delete someone from your friendlist
Đọc "vụ án trường Oxford", mình bị ám ảnh bởi câu nói của nhà logic học, đại ý rằng toán học cho ông ta một thế giới khá an toàn. Chẳng hạn bạn làm một phép tính. Nếu nó sai câu chuyện chỉ đơn giản là xóa đi và làm lại. Nhưng mọi chuyện đang diễn ra xung quanh chúng ta lại không như vậy. Bạn chẳng thể nào đơn giản xóa đi.
Ta đang sống trong một thế giới phức tạp, quá phức tạp đến nỗi việc giải quyết một vấn đề lại làm nảy sinh thêm một vấn đề khác. Mọi sự luôn có một mối quan hệ dây dưa và lằng nhằng với nhau, con người cũng thế. Vì vậy, một khi đã xuất hiện, ta chẳng thể nào hoàn toàn biến mất. Đó chẳng qua chỉ là sự lãng quên tạm thời.
Cũng như vậy, mạng xã hội đem lại cho ta những nối kết không ngờ, bổ sung rất nhiều sự tồn tại vào thế giới của riêng ta. Ngày nọ, có ai đó đột ngột xuất hiện trong danh bạ hay friend list . Vài người thực sự lên tiếng, nhưng cũng có một số khác lặng im. Đối với những tồn tại ấy, mình thường thực hiện điều tương tự. Chờ đợi phía bên kia lên tiếng hay đơn giản là không muốn phá vỡ sự im lặng.
Có lẽ ai cũng gặp một trường hợp như thế. Và mọi chuyện sẽ không có gì nếu một ngày bạn phát hiện friendlist mình đầy ắp và muốn làm một cuộc cải tổ cho ra trò. Sẽ remove hay delete ai? Ai là người ta quen, ai không. Ai chỉ add ta để đầy danh sách, ai thực sự thầm lặng theo dõi từng entry lay blast ngớ ngẩn. Rồi liệu ta có là điều gì đó trong lòng người khác và nếu ta remove, họ có quan tâm, có nghĩ gì.
Vài lần, mình nhận ra đã bị remove từ một list nào đó. Hương vị ấy chả lấy làm ngọt ngào. Và đôi khi tự hỏi nếu ta biến mất khỏi thế giới của ai đó, mọi chuyện liệu sẽ ra sao?
Đến nay, thứ duy nhất mình có thể mạnh tay xóa là tin hắn. Đơn giản vì nó nằm trong hộp thư riêng, không ai biết đến. Đơn giản vì đôi khi người ta có thể quên ngay những điều vừa nói. Đơn giản vì những tin nhắn ấy mình đã đọc không dưới 3 lần và thuộc làu nội dung.
Nhưng remove và delete sẽ không như thế. Cho rằng biến mất là không còn gì, không để lại gì? Thực ra nó để lại một khoảng trống . Vậy nghĩa là vẫn còn điều gì đó tồn tại phía sau, đúng không?
Thật may là cho đến giờ mình chưa bao giờ phải phải làm điều đó (mặc dầu thảng hoặc, vào những lúc lên cơn rồ dại, thì muốn làm thế đến chết đi được). Nhưng hôm nọ nói chuyện với em Nị, em có nhắc đến chuyện này.
Vì đôi khi ta cũng cần phản hồi, cần chắc chắn để biết rằng người là ai và ta là ai, đối với người, nhỉ!
PS : thực ra entry này chẳng nhắm giải quyết vấn đề gì, nhiều khi còn làm rối hết cả lên. Viết chơi nếu có ai đó muốn đọc.
Ta đang sống trong một thế giới phức tạp, quá phức tạp đến nỗi việc giải quyết một vấn đề lại làm nảy sinh thêm một vấn đề khác. Mọi sự luôn có một mối quan hệ dây dưa và lằng nhằng với nhau, con người cũng thế. Vì vậy, một khi đã xuất hiện, ta chẳng thể nào hoàn toàn biến mất. Đó chẳng qua chỉ là sự lãng quên tạm thời.
Cũng như vậy, mạng xã hội đem lại cho ta những nối kết không ngờ, bổ sung rất nhiều sự tồn tại vào thế giới của riêng ta. Ngày nọ, có ai đó đột ngột xuất hiện trong danh bạ hay friend list . Vài người thực sự lên tiếng, nhưng cũng có một số khác lặng im. Đối với những tồn tại ấy, mình thường thực hiện điều tương tự. Chờ đợi phía bên kia lên tiếng hay đơn giản là không muốn phá vỡ sự im lặng.
Có lẽ ai cũng gặp một trường hợp như thế. Và mọi chuyện sẽ không có gì nếu một ngày bạn phát hiện friendlist mình đầy ắp và muốn làm một cuộc cải tổ cho ra trò. Sẽ remove hay delete ai? Ai là người ta quen, ai không. Ai chỉ add ta để đầy danh sách, ai thực sự thầm lặng theo dõi từng entry lay blast ngớ ngẩn. Rồi liệu ta có là điều gì đó trong lòng người khác và nếu ta remove, họ có quan tâm, có nghĩ gì.
Vài lần, mình nhận ra đã bị remove từ một list nào đó. Hương vị ấy chả lấy làm ngọt ngào. Và đôi khi tự hỏi nếu ta biến mất khỏi thế giới của ai đó, mọi chuyện liệu sẽ ra sao?
Đến nay, thứ duy nhất mình có thể mạnh tay xóa là tin hắn. Đơn giản vì nó nằm trong hộp thư riêng, không ai biết đến. Đơn giản vì đôi khi người ta có thể quên ngay những điều vừa nói. Đơn giản vì những tin nhắn ấy mình đã đọc không dưới 3 lần và thuộc làu nội dung.
Nhưng remove và delete sẽ không như thế. Cho rằng biến mất là không còn gì, không để lại gì? Thực ra nó để lại một khoảng trống . Vậy nghĩa là vẫn còn điều gì đó tồn tại phía sau, đúng không?
Thật may là cho đến giờ mình chưa bao giờ phải phải làm điều đó (mặc dầu thảng hoặc, vào những lúc lên cơn rồ dại, thì muốn làm thế đến chết đi được). Nhưng hôm nọ nói chuyện với em Nị, em có nhắc đến chuyện này.
Vì đôi khi ta cũng cần phản hồi, cần chắc chắn để biết rằng người là ai và ta là ai, đối với người, nhỉ!
PS : thực ra entry này chẳng nhắm giải quyết vấn đề gì, nhiều khi còn làm rối hết cả lên. Viết chơi nếu có ai đó muốn đọc.
dạo n� viết cứ như bị kh�n, văn chương qu� h�a ra rồ dại.^^
ReplyDeleteđơn giản hay hem l� do ch�nh suy nghĩ của con ngừ mừ ra thui tiểu muội �h...
ờ, đ� l� những j� "eternal sunchine 4 a spotless mind" muốn truyền tải, xo� ai đ� hoan toan khoi cuoc đời m�nh or bien m�t hoan toan khoai cuoc đời ai đ� ko bao jờ l� 1 sự jai thoat, n�n đừng bao jờ mong muon hay cố dat dc dieu đ�. nhung du sao thi t van ko dam coi lai cai fin nớ haizzz, dễ đi�n
ReplyDeletenhưng tao muốn coi, thế m� kh�ng thể n�o t�m được.
ReplyDelete@ H�: em rồ dại l�u lắm rồi chị ạ. :)
ReplyDelete