Thẳng tới trước mặt, người ta đâu thể đi xa chi mấy đâu...

Từ lâu mình đã chẳng bạn bè thân thiết gì với em công nghệ. Và một chỗ tạm bợ để gá nhờ tâm trí mỗi khi nó lung lay dường như đã quá nhiều từ một kẻ ta chẳng yêu!

Giờ thì em quay sang bảo ta rằng em không cho ta dựng lều ở chốn ấy nữa, em cần quy hoạch đô thị và Trang cứ việc tìm một mảnh đất khác để xây nhà bê tông.

Luyến tiếc làm chi nữa, níu kéo làm chi nữa. Ta không thích nhà bê tông, ta không xây nhà ở một chốn mông lung khác để có ngày người ta lại giật sập nó.

Ta chỉ muốn tìm một nơi trú ngụ bình yên cho tâm hồn.

Thôi nhé, tạm biệt người tình blog.


Stay in my memory...

06 - 06 - 2009

Comments

  1. hị! love u! xoxox!

    ReplyDelete
  2. h�, hồi xưa học chuy�n văn phải hem.^^
    bỏ căn nh� đ� gắn b� bao l�u, đ�ng l� tiếc thiệt, haizzz, chung cư rao gi� khắp nơi mừ hem b�t chọn c�i n�o...hức hức

    ReplyDelete

Post a Comment

Popular posts from this blog

Hấp lực

Chuyện đi đường 1

Tiễn biệt!