Lan man
1. Công nghệ ăn liền và làm sẵn
Chiều, hết café nên đành pha ly trà uống cho tỉnh ngủ. Nhìn gói trà xanh xanh lăn lóc trong hộp nhựa, mình chợt nghĩ về thời đại ăn liền và trăm nghìn thứ làm sẵn khác…
Khoa học công nghệ phát triển và biết bao nhiêu vật phẩm ra đời dưới một danh nghĩa hết sức thương mại là “giải phóng con người” và “giải phóng phụ nữ”. Mình không có ý phê phán sự phát triển vì họa chăng có điên mới hất tay bảo rằng tôi thích đời sống thô sơ. Nhưng, những lời lẽ dùng để bán hàng dường như đã thực hiện siêu tốt vai trò của nó, tuyên truyền và ảnh hưởng đến đại bộ phận công chúng và từ khi nào đã biến thành một thứ lý do hết sức buồn cười cho vài sự vụng về.
2. Bột nêm và gia vị
Hãy thử nhìn vào gói bột nêm Knor thôi chẳng hạn. Vào một lúc nào đó trong quá khứ, có thể bạn vô tình bảo rằng từ nay mình không cần phải quá lo về vấn đề nấu nướng, chỉ cần Knor thì canh nào mà không ngọt, cơm nào mà không ngon. Và bây giờ liếc mắt nhìn chung quanh, có khi nào bạn giật mình nhận ra chuyện bếp núc đã dần biến thành một dạng quy trình gồm: bắc nồi nước sôi, thả vài thìa bột nêm và cho tất tần tật những gì còn trên thớt vào. Mình thấy nhiều cô gái hiện đại phẩy tay khi đề cập đến nấu nướng dọn dẹp. Cần gì phải lo khi đã có công nghệ, có đồ làm sẵn và cả osin. Cần gì phải lo khi nấu bún bò, mọi việc cần làm chỉ là ra chợ mua một viên súp vị Bún bò huế .
Mình thì lại nghĩ vấn đề bếp núc không đơn thuần là việc dụng công mà còn là vấn đề dụng tâm. Mình cũng không tin vào quyền lực tuyệt đối của bột nêm hay viên súp. Nấu ăn ngon đâu chỉ là nêm nếm vừa miệng mà còn là tỉ mẩn từng tí một để chọn bó rau, miếng thịt, là biết món này phải ướp với hành và món kia đi với tỏi, kết hợp nguyên liệu ra sao gia vị thế nào. Món ăn ngon là món được nấu với cả tấm lòng và mẹ mình cũng chả bao giờ cho quá nhiều bột nêm vào canh vì cho rằng như thế sẽ không tốt cho trí nhớ.
3. Bình quyền – gạt bỏ – thờ ơ
Bên cạnh xu hướng xem thường chuyện bếp núc thì số khác lại vin vào vấn đề bình quyền. Ai mà không thích sự bình đẳng. Việc vươn lên của phụ nữ trong xã hội rõ là một điều đáng tự hào và khuyến khích. Nhưng bình đẳng theo mình là có cùng một cơ hội, là nhận được sự sẻ chia, và bình đẳng với cả hai phía.
Nam nữ bình quyền đâu có nghĩa là hất đi thiên chức và giá trị cốt lõi của người con gái. Nấu ăn mà dùng quá nhiều Knor thì không được hay cho lắm, nhưng cảnh hai vợ chồng suốt ngày dắt nhau đi ăn cơm tiệm thì đúng là thảm họa gia đình. Chỗ của người phụ nữ không phải chỉ trong bếp, nhưng bếp lại thuộc về nữ chủ nhân của một gia đình. Nghĩ về một gia đình hạnh phúc, đôi khi mình cũng tưởng tượng ra cảnh chồng lặt rau còn mình kho cá. Nhưng nếu thường xuyên thấy cảnh tượng chồng lụm cụm nấu nướng và vợ thì chúi mũi vào sách vở tạp chí thì mình sẽ cho rằng gia đình ấy chẳng ra sao.
4. Cả hai
Nói đi thì phải nói lại. Nếu nấu ăn là thiên chức của phụ nữ, phải chăng việc sửa cái bóng đèn hay đóng thẳng một cây đinh là những kỹ năng cần thiết cho một đấng phu quân. Vấn đề cân bằng cần thực hiện từ cả hai phía. Trong khi phụ nữ loay hoay hoàn thiện khả năng làm vợ làm mẹ, chẳng lẽ cánh mày râu chỉ bàng quan đứng nhìn và tự cho rằng ta đây chỉ lo việc đại sự. Có ai lại không tủi thân khi lên tiếng gọi: “Anh ơi, bóng đèn hư rồi!” và nhận được câu trả lời tỉnh queo “Em gọi thợ đi.”
Nếu tất cả những gì một ông chồng cần làm là ra quyết định thì hiện nay biết bao nhiêu người phụ nữ có suy nghĩ độc lập và tầm nhìn đàng hoàng.Vậy thì, xin đừng ơ thờ trước những việc nhỏ mà lại lớn ấy. Lớn bở i nó góp phần dựng hình một đấng mày râu, tạo nên một chỗ dựa. Lớn vì nếu bị bỏ qua, người phụ nữ đành phải tự vật lộn một mình và lại mang lấy khuynh hướng xem thường nửa kia. Liệu có đấng mày râu nào từng đặt mình vào vị thế người phụ nữ và tự hỏi: “Ta cần gì hắn khi những việc đáng lẽ hắn phải làm ta vẫn có thể tự làm và những việc ta đang làm hằng ngày thì hắn chẳng biết chi cả?!”
5. Kết
Tóm lại, gia đình hạnh phúc là phải cân bằng, có anh, có em, có trách nhiệm của em, nghĩa vụ của anh. Và, xin đừng lầm lẫn bình quyền với cào bằng, đừng lẫn lộn giữa việc để bên kia thực hiện thiên chức với sự thờ ơ. Hai đầu cân của “bình đẳng” có lẽ cần được nối bởi cái cán “sẻ chia”, phải không ?
H�n chi dạo n�y tr� nhớ của anh s�t giảm gh�, th� ra nhỏ em anh cho nhiều bột n�m. Mai anh x�i n� chuyển qua bột ngọt mới được!
ReplyDeleteH�n chi dạo n�y tr� nhớ của anh s�t giảm gh�, th� ra nhỏ em anh cho nhiều bột n�m. Mai anh x�i n� chuyển qua bột ngọt mới được!
ReplyDeletehơ, hum ny ăn tr�ng c�i g� hay seo mừ lại b�n chiện quốc sự th�a e, ^^, hehe, cũng may c hem phải t�n đồ của Knor.
ReplyDeletejong van of vav ku philip kotler or al rise
ReplyDeletem viet sax giao khoa di kon
được, để đ� Trang. Trang m� đ� ra tay th� gạo tất xay th�nh c�m!
ReplyDelete