Lại chuyện ngày mưa!

Tại vì trời cứ mưa là mình sinh tật nhiều chuyện, mà dạo này mưa mãi, mưa mãi thôi. Mưa rồi thì ếch nhái, chão chuộc cứ thi nhau mà kêu, kêu đến buồn tê tái lòng.

Giở lại những entry từ 2006 rồi 2007. Năm tháng trôi qua, sự kiện đọng đấy mà sao khi dòm lại thấy nhẹ tâng.

Này thì những người bạn quen qua blog, này thì những trao đổi, comment, này thì offline, này thì tin nhắn, này thì thư tay. Có những điều ngày càng sâu đậm, lại có đôi ba chuyện cứ phai dần đi.

Năm cấp II bạn bảo mình đừng khóa cửa, vứt chìa rồi nhốt mình trong đấy, rồi lại kêu cô đơn.
Giờ nhìn lại thấy cửa mở đã thông thốc, mình thì bắc ghế ngồi ngay đầu ngõ lặng lẽ ngắm thiên hạ qua lại. Có người dừng chân, có người nghỉ lại, có người ra đi, và có người vẫn còn đang ở chơi. Làm gì thì làm, những gì diễn ra trên ngôi nhà ảo vẫn nhanh gấp đôi gấp ba bình thường.

Vậy nên mình mới thích những điều cầm được nắm được, những gì có thể thấy và nghe. Bạn quen khi gặp mặt hẳn là khác, người thân trên blog biết đâu chỉ cần một click để remove. Rồi một ngày không còn thấy ai đó ghé chơi, mình lại tự hỏi không biết người thay đổi hay ta thay đổi?!

Không biết ta có còn dại khờ, không biết mình có thể hổ đồ và dấn thân? Câu hỏi này chắc lại chờ một ngày mưa trong tương lai, mình lại giở lại blog và có được câu trả lời!


Thêm một




Thêm một chiếc lá rụng,
Thế là thành mùa thu.
Thêm một tiếng chim gù,
Thành ban mai tinh khiết.

Dĩ nhiên là tôi biết,
Thêm một - lắm điều hay.
Nhưng mà tôi cũng biết,
Thêm một - phiền toái thay!

Thêm một lời dại dột,
Tức thì em bỏ đi.
Nhưng thêm chút lầm lì,
Thế nào em cũng khóc.

Thêm một người thứ ba,
Chuyện tình đâm dang dở.
Cứ thêm một lời hứa,
Lại một lần khả nghi.

Nhận thêm một thiệp cưới,
Thấy mình lẻ loi hơn.
Thêm một đêm trăng tròn,
Lại thấy mình đang khuyết.

Dĩ nhiên là tôi biết,
Thêm một lắm điều hay.

Trần Hòa Bình

Mất một
---

Mất một cọng tóc bạc
Ta được cái giật mình!
Mất một cái răng sâu,
Còn lại hàm răng khuyết!

Mất một đôi mắt biếc,
Có nỗi buồn vu vơ.
Mất tình yêu đơn chiếc,
Chúng mình thành nhà thơ!

Thiên hạ vẫn hay đùa;
“Làm nhà thơ dễ nhỉ!”
Cứ cho là như thế,
Có mất điều gì đâu!

Trằn trọc suốt đêm thâu,
Ta thành người mất ngủ!
Chồm dậy tìm cây bút,
Gọi nỗi buồn thành thơ!

Người ta vẫn phàn nàn,
Về những điều đã mất.
Hạnh phúc thay ai người,
Vẫn còn gì để mất!

Tôi đi dọc bờ sông
Gặp một nhành cỏ dại
Hỏi: Cỏ có mất gì không?
Thì thầm: Tôi không biết!

Tôi hỏi người hành khất:
- Anh có gì để mất?
- Có, tôi mất rất nhiều,
Đấy là lời van vỉ…

Tôi hỏi một người câm:
-Anh có gì để mất?
Đáp: -Chẳng mất thứ gì,
Ngoài cái nhìn khẩn thiết!

Tôi hỏi một người mù:
-Anh có gì để mất?
-Không, tôi không hay biết,
Vì có nhìn thấy đâu!

Hỏi người đang yêu nhau
Họ mỉm cười không nói!
“Tất cả mới bắt đầu,
Chưa có gì để mất!”.

Tôi hỏi một người say.
“Trăng sao tròn đến vậy!
Tôi mất đi cái tỉnh,
Để nhận ra trăng gầy!”.

Tôi hỏi một ông lão
Sắp gần đất xa trời.
Đôi mắt khô dòng lệ:
“Mất rất nhiều, con ơi!”

“Khi mẹ sinh ra ta,
Ta mất dòng nước mắt.
Khi ta kịp trưởng thành,
Người đã thành xa khuất!”

“Để có được tình yêu,
Ta mất đi tình bạn!
Để hiểu được cuộc đời,
Ta trả mình cho đất!”

“Để có cái tóc bạc,
Ta nợ sương-nắng trời!
Để có hàm răng khuyết,
Cay đắng nhiều, con ơi…!”.

“Để có được tuổi già,
Ta đốt đi tuổi trẻ,
Tuổi trẻ cháy thành than,
Than thành làn da cóc!”.

“Để có được nụ cười,
Ta đổi bằng nước mắt.
Khi nước mắt cạn rồi,
Mất đi, ta không khóc!”.

Thêm một và mất một
Vẫn là lấy của trời
Cuộc đời là hoán đổi
Mất-còn, thường thế thôi!

Kiên Trung

Comments

  1. M��a gi� l�m em ng�� ng���n �?

    ReplyDelete
  2. |™l[S]ku[x]l™|May 20, 2009 at 7:44 AM

    Day la` bai` duy nhat' co' the^? doc. dc ne^n cm.
    Ket' thuc' cm.

    ReplyDelete

Post a Comment

Popular posts from this blog

Hấp lực

Chuyện đi đường 1

Tiễn biệt!