Hôm qua - hôm nay
| Hãy Yêu Nhau Đi Ca sĩ: 5 Dòng Kẻ |
Trưa ngồi cùng bạn, tình cờ nghe vài ca khúc của Trịnh Công Sơn phát ra từ cái loa rè rè của trường. Chợt nghĩ rằng đâu đó trong tương lai nếu nghĩ về thời đại học, mình sẽ nhớ những khoảnh khắc thế này.
Bản thân kỷ niệm hay ký ức cũng có những sự lựa chọn riêng, với mình chúng lựa chọn những giây phút được sẻ chia cùng với người khác. Mình nhớ con đường mình và bạn cùng đi chung, mình nhớ những tin nhắn đã gửi đến, mình nhớ những giờ cùng ngồi lặng im. Nhưng mình chả thể nào nhớ không có bạn bên cạnh, thời gian trôi như thế nào.
Có lẽ vì thế mà mình thích chữ "tương tác" hay bất kì cụm từ nào trong tiếng anh có tiết đầu ngữ "inter". Có lẽ đó là lý do tại sao khi nhìn lại, mình thấy rằng từng khoảng thời gian trong cuộc đời gắn liền với những con người nhất định. Và, phải chăng việc đi tìm một nửa cho mình về bản chất cũng là tìm ai đó để gắn tất cả những khoảng thời gian còn lại với hình ảnh của họ? Bởi, khi quay lại và quay sang ngang mà không thể thấy cùng một người thì khó mà tránh khỏi có chút buồn, buồn vu vơ!
Thế, là trưa hôm qua mình chợt nghĩ thế. Nhưng tới sáng nay thì mình thấy rằng thật hạnh phúc khi có ai đó để lấp đầy những kỉ niệm, lấp đầy cả hộp thư, và nếu sau một khoảng thời gian họ lặng lẽ ra đi, chợt nhìn sang ngang và không còn thấy hình ảnh ấy, mình vẫn rất vui vì họ đã có lúc nào đó tương tác với mình.
Đó là những câu chuyện về các con đường từng giao nhau. Và xin lưu ý, đường vẫn còn ở đấy, chỉ là rẽ theo một hướng khác thôi.
ờ gi� đ�u đ� c� ng đợi iem ... !!!
ReplyDelete�i ava �p bốn :***
ReplyDelete