Em Hoa
Em Hoa xinh tươi!
Một buổi sáng đi học, chị tình cờ phát hiện em mọc ngay trước cửa nhà.
Em nhỏ bé thế, đáng yêu thế. Ngay lúc ấy chị đã muốn tuyên bố với cả thế giới này rằng em là của chị. Cũng ngay lúc ấy, chị đã thò tay định hái em lên đem khoe khoang với chúng bạn.
Thế rồi chị nghĩ lại, cái mong ước chiếm hữu ấy là ích kỷ lắm, sẽ làm hại cho em lắm lắm, và chị cũng chả muốn trở thàng tên đạo tặc hái hoa trong chốc lát đâu. Thế, nên chị cứ đi học, bụng bảo dạ chiều về sẽ cầu xin em cho chị vài kiểu hình để thỏa lòng nhung nhớ.
Chị nào có ngờ, đến chiều về tìm mãi mà chả thấy em đâu, không thấy đâu cả.
Tức quá, tức chết đi được. Chắc hẳn là có kẻ nào đó đã kịp nẫng tay trên mất rồi. Cả buổi tối hôm ấy, chị ôm nỗi ấm ức vào cả bữa cơm và trong giấc ngủ.
Thế rồi, sáng hôm qua chị lại thấy em, kì diệu chưa! Em đứng đó, xinh tươi hơn bao giờ hết trước cổng nhà chị.
Sau một lúc nhìn ngó xung quanh, cuối cùng chị cũng hiểu ra rằng, em nào có trốn đi đâu, em nào có bị người ta bứt mất. Chỉ là em xinh xắn ngọt ngào vào buổi sáng để rồi tàn phai ủ rũ khi chiều về.
Buổi chiều mà chị đi tìm em, chắc hẳn là em vẫn đứng đấy mà chị có biết đến đâu.
Chị chỉ mải lần theo một bóng hồng xinh đẹp in sâu vào đầu chị thưở đầu chứ nào để ý em đang hiu hắt đứng kia, chờ đợi. Thương em ghê!
Sáng nay chị quyết tâm bù đắp cho em nỗi đau ấy.
Chị cầm máy ảnh, em đứng làm duyên. Chao ôi, trông em sao mà mê người đến thế. Em nhỏ bé, đáng yêu của chị!

Mẹ bảo chị bị nghiêng em ạ.
Chị chẳng thấy thế. Chị chỉ yêu em chứ có làm gì đâu.
Mẹ còn bảo em tên là... thôi, chị chả viết ra, ghê lắm.
Kệ, dù thiên hạ có gọi em bằng cái tên gì đi nữa thì chị vẫn cứ yêu em.
Dạo này chị rối trí quá. Kiểu như một mớ lùng nhùng gì đó cứ nhảy bổ vào đầu chị rồi mắc kẹt ở đấy làm cho chị khổ sở lắm. May mà còn có tình yêu với em cứu vớt chị.
Ngày, tháng, năm
Yêu em.
Một buổi sáng đi học, chị tình cờ phát hiện em mọc ngay trước cửa nhà.
Em nhỏ bé thế, đáng yêu thế. Ngay lúc ấy chị đã muốn tuyên bố với cả thế giới này rằng em là của chị. Cũng ngay lúc ấy, chị đã thò tay định hái em lên đem khoe khoang với chúng bạn.
Thế rồi chị nghĩ lại, cái mong ước chiếm hữu ấy là ích kỷ lắm, sẽ làm hại cho em lắm lắm, và chị cũng chả muốn trở thàng tên đạo tặc hái hoa trong chốc lát đâu. Thế, nên chị cứ đi học, bụng bảo dạ chiều về sẽ cầu xin em cho chị vài kiểu hình để thỏa lòng nhung nhớ.
Chị nào có ngờ, đến chiều về tìm mãi mà chả thấy em đâu, không thấy đâu cả.
Tức quá, tức chết đi được. Chắc hẳn là có kẻ nào đó đã kịp nẫng tay trên mất rồi. Cả buổi tối hôm ấy, chị ôm nỗi ấm ức vào cả bữa cơm và trong giấc ngủ.
Thế rồi, sáng hôm qua chị lại thấy em, kì diệu chưa! Em đứng đó, xinh tươi hơn bao giờ hết trước cổng nhà chị.
Sau một lúc nhìn ngó xung quanh, cuối cùng chị cũng hiểu ra rằng, em nào có trốn đi đâu, em nào có bị người ta bứt mất. Chỉ là em xinh xắn ngọt ngào vào buổi sáng để rồi tàn phai ủ rũ khi chiều về.
Buổi chiều mà chị đi tìm em, chắc hẳn là em vẫn đứng đấy mà chị có biết đến đâu.
Chị chỉ mải lần theo một bóng hồng xinh đẹp in sâu vào đầu chị thưở đầu chứ nào để ý em đang hiu hắt đứng kia, chờ đợi. Thương em ghê!
Sáng nay chị quyết tâm bù đắp cho em nỗi đau ấy.
Chị cầm máy ảnh, em đứng làm duyên. Chao ôi, trông em sao mà mê người đến thế. Em nhỏ bé, đáng yêu của chị!
Mẹ bảo chị bị nghiêng em ạ.
Chị chẳng thấy thế. Chị chỉ yêu em chứ có làm gì đâu.
Mẹ còn bảo em tên là... thôi, chị chả viết ra, ghê lắm.
Kệ, dù thiên hạ có gọi em bằng cái tên gì đi nữa thì chị vẫn cứ yêu em.
Dạo này chị rối trí quá. Kiểu như một mớ lùng nhùng gì đó cứ nhảy bổ vào đầu chị rồi mắc kẹt ở đấy làm cho chị khổ sở lắm. May mà còn có tình yêu với em cứu vớt chị.
Ngày, tháng, năm
Yêu em.
dạo n�y t�m trạng m�y hoa l� c�nh dữ ta.
ReplyDeletetao xin trịnh trọng tuy�n bố: tao đ� ch�nh thức tho�t khỏi �ch t� đầy của c�c kỳ thi, v� đang bắt đầu nghỉ xu�n. đề nghị l�n kế hoạch ăn chơi, địa điểm nh� sen iu.
bravo..vỗ tay b�m b�m..
nổi hết kả za g� -_-
ReplyDeletevầng , kon lạy mẹ
ReplyDelete