Chiều
1. Lang thang
Chiều, lang thang, loăng quoăng.
Chợt nhận ra rằng trước giờ mình ra đường đều có chủ đích. Thành ra, một bữa chạy xe không chủ đích lại giúp ta nhặt nhạnh vô số điều.
Chẳng hạn, đi ngang qua con đường quen thuộc.
Ngộ ra dễ đến mấy năm trời nay ta không còn đi theo đường này nữa. Vui mừng hớn hở như gặp lại người xưa mà cũng ít nhiều bâng khuâng bởi vật đổi sao dời.
Này, đừng mãi nhìn con đường theo chiều dọc của nó mà hãy băng ngang xe, chầm chậm thôi, để đưa mắt sang ngang nhìn vòm cây khum khum, nắng xiên xiên và con đường trải đến đầu bên kia xa tít tắp.
2. Công viên
Đang đi thì thấy chiếc xe máy nằm chỏng trơ giữa đường. Sợ, run tay nên gửi xe rồi đi bộ.
Tìm ra công viên nhé! Tìm một ghế trống đặt dưới tán cây.
Ngước đầu lên, ngước hẳn lên ấy, rồi sẽ thấy lòng nhẹ tênh...
Công viên có gió, có cây, có cỏ, có người, có chuột.
Đúng là chuột sống ở trung tâm thành phố, rõ là nó không chạy. Chuột nhảy chóc chóc trên thảm cỏ, nhảy qua rồi nhảy lại. Buồn cười!
3. Quần caro
Đang ngồi thì thấy có người đi tới.
Quần đùi caro, áo sát nách vàng chóe, kính gọng đen và khẩu trang thêu hình đầu lâu xương chéo.
Người như thế thì rõ là làm cho tim ta rúng động, nhất là khi quần caro đột ngột ngồi xuống đầu bên kia của ghế đá và khoảng cách giữa 2 đầu lúc ấy chẳng quá 50 xăng.
Này thì tháo khẩu trang, uống nước, xem bản đồ, rút điện thoại ra bấm cách cách (điện thoại cũng màu cam chóe) và cũng ngửa cổ lên nhìn trời.
Tự nhiên ta thấy vui vui!
4. Upa, sing gum!
Thình lình em gái xuất hiện. Chả thèm liếc ta lấy một cái, đứng hẳn trước mặt quần caro mời chào sing gum bằng tiếng Anh.
Quần caro xua tay, lắc đầu, nói câu chi đó bằng tiếng Hàn. Em gái lập tức đổi chiêu : "Upa, sing gum!" Em đứng mãi, và cứ upa mãi.
Cuối cùng thì em cũng bán được sing gum với giá $1 và đứng cho quần caro chụp một tấm hình kỷ niệm.
Khi em đi rồi thì caro quay sang trao đổi với ta vài tiếng cảm ơn (vì thiện chí giúp đỡ chẳng đến nơi đến chốn), nói gì đấy về em gái và chào tạm biệt.
Đi được một đoạn thì không hiểu nghĩ gì mà quay lại, xin chụp với ta 1 tấm hình. Ừ thì gật đầu, có gì đâu!
...
5. Buổi chiều gió bay.
Gió bay cuốn theo hết, chỉ còn lại buổi chiều.
Chiều, lang thang, loăng quoăng.
Chợt nhận ra rằng trước giờ mình ra đường đều có chủ đích. Thành ra, một bữa chạy xe không chủ đích lại giúp ta nhặt nhạnh vô số điều.
Chẳng hạn, đi ngang qua con đường quen thuộc.
Ngộ ra dễ đến mấy năm trời nay ta không còn đi theo đường này nữa. Vui mừng hớn hở như gặp lại người xưa mà cũng ít nhiều bâng khuâng bởi vật đổi sao dời.
Này, đừng mãi nhìn con đường theo chiều dọc của nó mà hãy băng ngang xe, chầm chậm thôi, để đưa mắt sang ngang nhìn vòm cây khum khum, nắng xiên xiên và con đường trải đến đầu bên kia xa tít tắp.
2. Công viên
Đang đi thì thấy chiếc xe máy nằm chỏng trơ giữa đường. Sợ, run tay nên gửi xe rồi đi bộ.
Tìm ra công viên nhé! Tìm một ghế trống đặt dưới tán cây.
Ngước đầu lên, ngước hẳn lên ấy, rồi sẽ thấy lòng nhẹ tênh...
Công viên có gió, có cây, có cỏ, có người, có chuột.
Đúng là chuột sống ở trung tâm thành phố, rõ là nó không chạy. Chuột nhảy chóc chóc trên thảm cỏ, nhảy qua rồi nhảy lại. Buồn cười!
3. Quần caro
Đang ngồi thì thấy có người đi tới.
Quần đùi caro, áo sát nách vàng chóe, kính gọng đen và khẩu trang thêu hình đầu lâu xương chéo.
Người như thế thì rõ là làm cho tim ta rúng động, nhất là khi quần caro đột ngột ngồi xuống đầu bên kia của ghế đá và khoảng cách giữa 2 đầu lúc ấy chẳng quá 50 xăng.
Này thì tháo khẩu trang, uống nước, xem bản đồ, rút điện thoại ra bấm cách cách (điện thoại cũng màu cam chóe) và cũng ngửa cổ lên nhìn trời.
Tự nhiên ta thấy vui vui!
4. Upa, sing gum!
Thình lình em gái xuất hiện. Chả thèm liếc ta lấy một cái, đứng hẳn trước mặt quần caro mời chào sing gum bằng tiếng Anh.
Quần caro xua tay, lắc đầu, nói câu chi đó bằng tiếng Hàn. Em gái lập tức đổi chiêu : "Upa, sing gum!" Em đứng mãi, và cứ upa mãi.
Cuối cùng thì em cũng bán được sing gum với giá $1 và đứng cho quần caro chụp một tấm hình kỷ niệm.
Khi em đi rồi thì caro quay sang trao đổi với ta vài tiếng cảm ơn (vì thiện chí giúp đỡ chẳng đến nơi đến chốn), nói gì đấy về em gái và chào tạm biệt.
Đi được một đoạn thì không hiểu nghĩ gì mà quay lại, xin chụp với ta 1 tấm hình. Ừ thì gật đầu, có gì đâu!
...
5. Buổi chiều gió bay.
Gió bay cuốn theo hết, chỉ còn lại buổi chiều.
Hừ, nghĩ lại th�: l� bay, t�c bay, diều bay chứ sao lại l� gi� bay. Nhu nhốc!
ReplyDeletem� tại sao m�nh cứ bị �m ảnh bởi chữ "bay". C� bay lổn nhổn!
ReplyDeleteMả cũng ko ai th�m v�o comment cho m�nh một tiếng n�n đ�nh tự xử vậy. Hừ!
ReplyDeletecuối c�ng th� cũng t�m được một thứ hữu �ch cho m�nh. Mạnng phải thế mới được chứ. Ch�n th�nh c�m ơn anh google!
ReplyDeletesao thế nh�c? stress g� nữa em?
ReplyDeletetrời, tội nghiệp L. thấy b�i n�y hay qu�, Boo v�o comment. ai d� thấy L tự xử.
ReplyDeleteRất nhẹ nh�ng v�..n�ng mạn nữa chứ
Một m�nh trong c�ng vi�n, h�, Boo chưa thử !
Để bữa n�o thử.
Mong gặp 1 upa như L ^^