Ghế

Ghế ngồi trên công ty màu đỏ sậm, to, nệm êm và lưng dài, có thể dựa hẳn ra sau, tựa đầu trên thành ghế.

Đôi khi thấy đầu óc lùng bùng và mờ mắt trước xấp công văn, ta co chân lên ghế, nhắm mắt lại, khẽ ngả người ra sau rồi lại nghiêng về phía trước. Và như thế, ghế lắc lư.

Đó là một cảm giác thú vị, không hẳn như xích đu mà cũng đôi phần khác võng. Chỉ là một chút bấp bênh và mọi thứ theo nhịp bấp bênh của ghế mà xóc theo.

Khi chân không còn vững trên mặt đất thì đầu óc cũng làm việc theo một cách kì lạ hơn.

Như là… cầm và xóc một hộp lego từng được bạn tỉ mỉ sắp xếp. Như thế biết đâu lại thấy một mảnh kì lạ nào đó mà trước kia ta không nhận ra.

Như là… vừa nhấn F5 trên màn hình máy tính và mọi thứ được refresh lại dù chỉ tạm thời.

Ngày nào đó, bạn hãy thử xem!

Lần đầu có thể hơi chao đảo và làm ta khẽ nhăn mặt nhưng những lần sau thì thực sự cảm thấy, theo cách nào đó, ta đang xóc lại đầu óc và để cho những thứ cũ kỹ tồn tại bấy lâu nay ở đúng một vị trí được dịp trở mình và lộ ra một khía cạnh mới.

Lắc lư, lắc lư!

Chắc cũng phải mua một cái ghế lắc lư về nhà.

Chờ một ngày nắng đẹp, xách ghế lên sân thượng nằm, vừa đọc vừa lắc.

Nghe cũng hay hay!

Comments

  1. mới wa 20 m� t�nh t�nh vẫn zị, kh� hĩu :))

    ReplyDelete
  2. Uống thuốc đi. ch�ng khỏe lại nha chị th�n mến.

    ReplyDelete

Post a Comment

Popular posts from this blog

Hấp lực

Chuyện đi đường 1

Tiễn biệt!