Bày đặt!


Bữa nay, mò mò lên blog của anh Phu, lục tung đống entry cũ để kiếm bằng được 1 bài mà ta tự nhiên nhớ đến (công việc này, thực tình là rất gian khổ bởi một lẽ vị lang băm này viết quá quá quá nhiều).


Và đây, kết quả (xin phép tác giả cho em trích 1 đoạn) :

“Thc ra, s hin hu ca bn ti mt thi đim hay đa đim nào đó, đu nhm mt mc đích c. Do đó, đu có th đưa vào mt group gì đó. Kiu kiu như mt cái folder trong máy vi tính, khi trường, đương nhiên là mình đi hc, cái này thuc v công vic. Khi quán cafe nghĩa là mình đang ăn chơi. Khi...

Khi không th phân mt trng thái vào mt nhóm nào, nghĩa là mình đang rnh.”



Phải nói rằng, ta thích cái hình tượng folder của anh Phu lắm lắm. Và, cũng giống như mấy đứa con nít, thấy điều chi đó hay hay ta cũng bày đặt làm theo. Sự bày đặt này diễn ra vào một ngày, ngày mà ta đang cảm thấy mình rất rảnh.

Tình trạng rảnh này, tuy nhiên, lại rất đáng băn khoăn. Dạng như, nếu bạn hỏi : “Mày rảnh hôn?” Ta sẽ gật đầu cái rụp, ừ tao rảnh.

Còn nếu ai đó hỏi : “Liên có bận không?” Ta cũng sẽ gật đầu cái rụp, có.

Tóm lại, hiện tại ta đúng là không biết nên xếp mình vào folder nào.



Nhưng, chuyện đó cũng không đáng phiền muộn chi hết (ta vốn là người rất lạc quan). Mặc dù không biết xếp mình vào cái folder nào, ta tìm đến những thứ nho nhỏ của mình hằng mong dọn dẹp và xếp chúng vào một folder thích hợp để từ đó, biết đâu, tìm được luôn một chỗ cho mình.


Dễ nhất là bắt đầu với đống giấy tờ, sách vở. Thế là, ta dấn thân vào công cuộc vĩ đại đó. Hào hứng và khí thế làm sao! Lôi tất cả tập vở, giấy tờ tích trữ bao nhiêu năm qua, ta đắm mình vào công cuộc sắp xếp. Nhưng, đang làm giữa chừng thì ta đột nhiên té ngửa. Ôi sao bao nhiêu là mục, mục này nhập nhằng với mục kia, có thứ xếp vào đâu cũng được và có thứ chẳng biết nhét vào chỗ nào. Thế là bực, thế là rối lên. Và rồi, đành bó tay với đống ngổn ngang ấy, tặc lưỡi chấp nhận rằng mọi thứ chỉ là tương đối mà thôi. Relative, relative!


Tuy nhiên, vẫn chưa thoả mãn, ta quay sang cái điện thoại, cố gắng sắp xếp lại danh bạ. Xóa bớt số không liên lạc nữa và tạo ra những nhóm hẳn hoi. Rồi, tự nhiên lại thấy mình đâm đầu vào rắc rối bởi có những số không biết có nên xóa hay không, lỡ có ngày nào đó bất chợt nhận điện thoại thì sao. Và có những người chẳng biết họ là ai, kết quả là số điện thoại đó không thuộc bất cứ nhóm nào cả. Sau cả tiếng loay hoay, rút cuộc, danh bạ điện thoại vẫn u như kĩ. Hừm! Thôi thì relative, relative.


Đến tối, ta lại nghĩ ra một thứ khác cần sắp xếp, đó là những mối quan hệ của mình. Nhưng ôi thôi, đây đúng là một thảm hoạ. Có những người từng là thế này, bây giờ lại là thế kia. Có những mối quan hệ không tên, có những điều rối rắm và có những thứ mặc dù ta đã chịu đựng, cố gắng, tìm mọi cách giải quyết nhưng đến bây giờ nó vẫn cứ chơi vơi.

Đấy, hoang mang chưa!



Có phải ta không thích sự gọn gàng và ngăn nắp, có phải ta không yêu sự rõ ràng đâu? Nhưng mà, sau một ngày tìm cách xếp tất cả mọi thứ vào những folder nhất định, ta đã thất bại thảm hại.

Và đến bây giờ, ta cũng không biết nên xếp mình vào cái folder nào !



Thôi, đành chịu, đến cuối ngày ta đành phải nói rằng : kệ sừ nó!

Ừ thì kệ sừ nó!

Comments

  1. Hehe, anh Phu xin tr�n trọng th�ng b�o, blog anh Phu đ� n�ng cấp l�n phi�n bản 2.0 (sau c�i entry ni của em): bổ sung th�m c�i list cho dễ lục lọi.

    Em kh�ng phải đang rảnh đ�u nh�c, em đang thiếu "doping" đ�. N�i cho dễ hiểu th� ai cũng c� 1 l�c (thiệt ra th� h�ng trăm l�c) n�o đ� trong đời tự nhi�n vậy đ�: mất hết khả năng định hướng. Kiếm ai l�m hải đăng cho đời em đi!

    Nhớ n� cưng, anh chắc chắn l� mọi thứ vẫn đang okie, chỉ c� điều, em đang rối, vậy th�i �! L�u rồi đời m�nh cũng qua. Đi luyện yoga, nghe nhạc NewAge, Xốp-ping, coi phim g� đ� v�i bữa. Tự nhi�n n� hết.

    ReplyDelete
  2. hjhj. �, th� ra mấy bữa x�a số đt cũa Q ro�i xin số lại. P� tay :)) tội lỗi w� :))

    ReplyDelete

Post a Comment

Popular posts from this blog

Hấp lực

Chuyện đi đường 1

Tiễn biệt!