Take a look, gain a view, and have a vision.

1.Bánh bông lan

Tình cờ, tôi nhặt được 3 từ anh văn vào vốn từ ít ỏi của mình. Chúng lần lượt gọi là look, view, vision.
Trong thế giới của mình tôi xếp những từ đó theo đúng thứ tự như trên; đầu tiên là look và cuối cùng là vision.


Tại sao ư?
Nếu bạn đang đói bụng như tôi, hãy tưởng tượng đến một ổ bánh bông lan, Kinh Đô hay Đức Phát gì cũng được, mà thôi Đức Phát đi vì tôi hay ăn bánh ở tiệm này.

Trở lại với ổ bánh.
Nếu tôi cho bạn cả ổ bánh, rất to và nguyên vẹn, bạn sẽ có vision.
Nếu tôi chỉ cắt một lát đưa bạn, bạn chỉ có view thôi.
Còn nếu tôi đói quá, chỉ chia cho bạn một mẩu, bạn có look.

Đó là trong thế giới của tôi. Còn trong thế giới của bạn, nếu bạn thích bánh, tôi sẽ rất vui nếu ta chia miếng bánh, uống ngụm nước, đàm đạo tiếp những điều nhảm nhí sau. Còn nếu bạn không thích bánh mà chỉ thích kẹo, tôi cũng không lấy làm buồn cho lắm!


2. Sách

Tôi thích sách.

Cầm những cuốn sách mình dành dụm mua được cũng thích mà cầm sách người ta tặng cũng thích, mỗi thứ có một ý nghĩa riêng.


Dĩ nhiên, cái lợi ích của sách đâu chỉ dừng lại ở đó. Đối với riêng tôi, sách có thể mở ra một thế giới mới, cho phép tôi nhâm nhi và hưởng thụ những điều mà có lẽ tôi khó mà nghĩ đến hoặc chạm đến được; để rồi, có thể tự cho mình một cái nhìn đa chiều hơn. Nói cao xa một chút là đa phương hóa và đa dạng hóa.

Đọc càng nhiều, bạn càng thu nhặt được nhiều look hơn. Tùy theo sự tiếp thu, xử lý và tổng hợp, bạn có thể ( hoặc không thể ) xây dựng một view cho chính mình. Rồi tùy theo sự áp dụng hay hãy mong ước rằng rồi một ngày, bạn cũng có vision. Nếu đọc đúng, bạn có lẽ sẽ ngộ ra rằng mình là ai, mình đang ở đâu.


Cũng theo lẽ thường tình, tôi rất hâm mộ và thích nói chuyện với những người đọc nhiều. Vì, theo ý kiến cá nhân, tôi cho rằng, những người thật sự đọc nhiều và biết cách đọc sẽ hiểu rất nhiều, sẽ có nhiều look, có view, và đôi khi cả vision nữa.
Tôi tin rằng những người như vậy sẽ hiểu rõ nhất ý nghĩa của ba từ nhỏ bé, đồ sộ, và tương đối. Tôi tin rằng họ sẽ hiểu được mình là ai, đứng ở đâu và tiếng nói nên được cất lên lúc nào.
Tôi cũng tin rằng họ biết tôn trọng bản thân mình qua việc tôn trọng người khác.

Và, tất nhiên, nói chuyện với những người như thế, rất thú vị!


3. Tập thể và cái tôi

Theo thiển ý của mình, tôi nghĩ trong một tập thể, nên biết mình là ai. Tôn trọng người khác là điều cần thiết và coi thường bất cứ ai là một khinh suất không nên chấp nhận.


Thế, thế thì chịu khó lắng nghe một tí để bớt đi tiết mục phải gân cổ lên phản bác người khác trong khi mấu chốt vấn đề ở đây là different looks chứ xét lại thì chúng nào có mâu thuẫn chi.


Chúng ta không theo bầy đàn và mỗi người có cái tôi riêng, tôi ủng hộ. Nhưng thế không có nghĩa tự cho mình là đúng và coi người khác chả ra cái củ khoai gì. Những người như thế, tôi cho rằng đang nắm trong tay một mẩu bánh mà cứ cho rằng mình được cả ổ!


Xây dựng và đóng góp mới là chuyện cần làm chứ cứ khăng khăng bảo vệ cái tôi của mình rồi tức giận buông xuôi thì làm nên trò trống gì. Cớ sao lại để cái tôi của mình lên cao quá như thế! Tôi không thích cái thái độ đó tí nào và nó cũng làm giảm giá trị một con người đi biết bao nhiêu.

4.Kết

Nếu bạn lỡ đọc tới đây rồi thì…. chịu khó quên những thứ ở trên đi vậy. Đơn giản vì đây là kết quả của hiện tượng rối loạn tâm lý tức thời của tôi mà thôi, dạo gần đây tôi hay bị bệnh này lắm.

Thôi thì ngàn lần xin bỏ quá cho!



The end

Comments

  1. Tuy kh�ng hi���u l����m nh��ng ��u��ng la�� c���u bi�� r���i loa��n t�m ly�� n����ng r���i. ����c ����c hi���n t������ng chung cu��a BR hay i��t nh���t la�� cu��a LE��P va�� JAS hahahahaahah

    ReplyDelete
  2. T�U C�NH NGẦM!!!

    from nị with love

    ReplyDelete

Post a Comment

Popular posts from this blog

Hấp lực

Chuyện đi đường 1

Tiễn biệt!