Ng��y!



Ngày bệnh.

Mới tối hôm trước, tự nhiên đau đầu kinh khủng khiếp, lại ói, lại sốt, không hiểu mình ăn ở kiểu gì.
Cả một đêm vật vã, cầm cự đến gần sáng thì cũng chợp mắt được.

Sáng, gửi một cái tin không đi học được. Tự nhiên thấy lạnh.

Cả ngày lê lết ở nhà, chỉ ước gì điện thoại của mình reo một tiếng, một tiếng thôi….

Ai bảo có thân mà không biết lo, để ra nông nỗi thế này.
Ai bảo rảnh rỗi không làm được gì đâm ra hay nghĩ nhảm.
Ai bảo!

Mà có ai muốn đâu, tự nhiên.

Tự nhiên nhớ một ngày nắng như thế, vàng ươm cả một khoảng trời sau cửa sổ.
Hôm đó chẳng nhớ là bệnh hoạn chi, chắc chỉ thiếu ngủ. Thế mà cũng năn nỉ được mẹ, viết cho con cái giấy phép để con nghỉ học đường đường chính chính. Hí ha hí hửng, tí ta tí tởn.

Ngồi nhà nghĩ mà thương cho đồng bọn mình đang phải vã mồ hôi đối phó với cô Địa thương iêu.
Ngồi nhà nhận tinh nhắn của Bull hỏi thăm bịnh hoạn ra sao mà không đi học. Thiệt, xúc động gì đâu, Bull hén! Nhớ, cuối giờ Bull còn ghé nhà Liên đưa tờ giấy anh văn, trên mép giấy đã kịp vẽ cái hình gì đó, xấu thấy ghê.
Cười cười, mà giờ còn ai làm cho mình những chuyện như thế!

Chiều, đi kiếm tấm hình gửi cho người ta, tự nhiên rớt tõm vào đống hình cũ.

Ngồi xem mê mải.

Nè, hình Bull với L chụo chung cuối năm, mặt vênh hết cả lên.29

Nè, hình Phúc với Khoa, hai đứa vừa ngu vừa ngố.


38

Nè, hình với cả một lũ lao nhao, là aiu, Hoài iu, Hiền iu, Hà iu, Người iu, ai L cũng iu hết!

33

avarta

Thiếu mất hình của M. rùi. Không sao, L vẫn nhớ rõ lắm, Là mặt ngu ơi là ngu, cười thiệt là hiền, lẽo đẽo theo Liên xin lỗi. Mà cũng lâu rồi L chưa giận ai ghê như vậy. Có ai đủ quan trọng đến thế đâu!

Tốt nghiệp rồi, tự nhiên thấy mình như bị mất đi thứ gì đó, to lắm. Không ai cho kẹo mỗi ngày, không ai lâu lâu tặng đĩa, không ai thỉnh thoảng mắng mình ngu, không ai hỏi sao mà khóc, cũng không ai cứ giờ về lại đi cùng xách cặp rồi hỏi thằng nào làm Liên buồn.

Đó mất đi chừng đó thứ, mà có khi còn nhiều hơn, ai mà bù cho nổi, cũng chẳng có ai thèm bù. Chơi gì kì vậy!

Mà thôi, mưa cũng xuống rồi.

Chiều khoẻ lại xách cặp đi học, tỉnh queo.

Rồi cũng qua ngày đoạn tháng.

Comments

  1. Sao ko qua nh� bạn Nhi y�u, c� anh Ho�i y�u b� đắp cho, hehe

    ReplyDelete
  2. tao thi het nam 2 la het tiec nuoi cai thoi hoc sinh hoa mong^^ doi sinh vien hoa lieu zui hon nhiu^^ hoho

    ReplyDelete
  3. h�nh của Q đ�u ??? sao hok thấy c�i n�o c� Q hết zạ ^^!
    uhm, c�i thời 12 dễ thương ^^!

    ReplyDelete

Post a Comment

Popular posts from this blog

Hấp lực

Chuyện đi đường 1

Tiễn biệt!