Bữa nọ.........

Hôm nọ tình cờ thấy cô trước cổng trường, vẫn quần tây, áo sơ mi, cái cặp đen, cười lặng lẽ - nụ cười có một thời từng cho là nhạt phèo.


Cô dạy văn. Hồi đó chỉ đôi khi thấy dáng cô ngang qua cửa lớp, thở phào nhẹ nhõm may mà mình ko học bà này.

Một lần cô dạy thay. Ngồi dưới mà cứ nhìn đăm đăm lên bảng.
Giọng cô mộc, ko trau chuốt, đôi khi đều đều. Em nghĩ đến cô giáo dạy văn hôm nay nghỉ cơ, cô ạh.
Cô em môi đỏ má hồng, áo dài tha thướt. Cô em mỗi tiếng mỗi lời ý tứ thâm sâu. Cô em vui vẻ giận hờn, cả lớp đều nín thở nhìn theo. Cô em vào lớp, ra lớp là xì xào là chú ý.

Thế mà cô lại khác quá! Giảng văn mà không điệu đà, giảng văn mà lại mộc thế, sao lũ học trò dưới này thèm để tâm lắng nghe.
Thi thoảng cô cười, ko rạng rỡ cũng chẳng rưng rưng, nụ cười gần như là nửa miệng. Nhạt phèo!!!

Thế thôi, 4 năm học cấp hai được nghe cô giảng một lần, thêm đôi lần thấy cô đạp xe giữa nắng chang chang, cặp để giỏ xe nặng trĩu mà tà áo dài cũng chẳng thể phấp phới bay bay.
Cũng tự hỏi ko biết cô có dạy thêm không mà sao lại đi xe đạp như thế.........


Hôm nọ thấy cô bước ra cổng trường, vẫn nụ cười năm cũ trên môi.
Thấy dáng cô xách cặp nghiêng nghiêng bước lặng lẽ giữa đám học sinh ồn ã.
Cô vẫn thế, phải ko cô! Không cần đưa đón, chẳng cần tay ga, cũng không thướt tha áo dài cách điệu, bước thảnh thơi ko xô bồ, ko bon chen và cười thật hiền.


Ngày nhỏ và cả năm lớp 12, em tự bảo với mình rằng quyết tâm ko thi Sư Phạm, mà có lỡ làm cô giáo thì cũng không làm cô giáo dạy văn, nghèo lắm.
Mà cũng đúng, tính em bon chen lại tham tiền, đâu thể làm cái nghề nhiều đức hạnh này được phải không cô!
Nhưng bây giờ lớn hơn một tí, thi thoảng, chỉ thi thoảng thôi chợt nghĩ, phải chi mình có thêm tí tấm lòng, thêm tí tài năng thì nhất định phải làm giáo viên dạy văn mới được.
Cũng may, em mà vào sư phạm thì giết chết không biết bao nhiêu thế hệ kế tiếp rồi.
Đời buồn như con chuồn chuồn vậy!


Mà hôm đó sao lại thấy cô, bữa nay tự nhiên lại ham phải chi mình được học lại giờ văn hồi trước, để nghe giọng cô mộc mạc, ko trát thêm chút lớp phấn son nào!

Comments

  1. b� nhiều cảm x�c hen. a2 chỉ nhớ 2 c� văn anh th�ch nhất v� gh�t nhất th�i.kakaka.c� hạnh năm 12 v� mụ sim la năm 11.:D

    ReplyDelete

Post a Comment

Popular posts from this blog

Hấp lực

Chuyện đi đường 1

Tiễn biệt!