Thu hoạch!

Nào thì viết 1 cái entry tổng kết ngày Noel.
Noel, nghe hay nhỉ! Người ta đi đâu, làm gì?

Với những người mấp mé có người yêu!
Mỗi năm có một dịp, ko lúc này thì còn chờ tới bao giờ.
Cuống quít, khẩn trương, phải cố mà nghĩ ra cái gì hay ho mới lạ mà cũng nhiều phần ý nghĩa để bày tỏ với nhau , để cùng hưởng 1 mùa Noel hạnh phúc.


Với những người đang có người yêu!
Thế thì còn nói làm gì nữa.
Là hẹn hò, dắt díu nhau đi chơi Noel .
Mặc, xe đông cứ đông, nhiều người cứ nhiều, trên cõi đời này chỉ có nàng và ta, còn gì hạnh phúc hơn!

Với những người mãi vẫn chưa có người yêu!
Kể chuyện điển hình nhé!
Tối 23, hẹn hò rủ rê nhau đi chơi!
Chui vào quán bánh mì Pháp. Ai ăn gì thì ăn, mặc kệ, mình chỉ ngồi nhìn. Thiên hạ ai nấy đều hớn hở. Trời thì nóng mà sao lại thấy lạnh lạnh vậy ta!
Ăn xong thì đi đâu? Vào trung tâm thì đông quá, có lẽ lết ko nổi. Thôi thì kéo cả đám vào Le Petit. Quán dĩ nhiên đông hơn thường lệ.

Gọi 1 cốc Lipton nóng ngồi nhâm nhi, nằng nặc đòi bật một đĩa Jazz, thấy đời sao chợt lặng lẽ!
Đang tán nhảm thì chợt nghe lướt tiếng piano. Hóa ra hôm nay chủ nhật có phục vụ nhạc sống. Anh bụng bự lướt piano hay quá, giọng anh cũng quá hợp rơ với nhạc Pháp.
Nhạc lãng mạn, nến lung linh, Lipton cũng vừa dịu, mọi thứ dường như hòan hảo nếu trước mặt ko phải là 3 con bạn nhìn nhẵn mặt từ năm lớp 10 mà là một anh đầu đinh đẹp trai!
Ôi! C'est la vie.

Ngồi mãi thì cũng phải tính chuyện đi về.
Đến lúc gọi tính tiền thì lại lục tục kéo vào tay violon và guitare. Tiếc!
Vẫn chưa hết! Nhìn hóa đơn anh phục vụ đưa ra mà xây xẩm mặt mày. Ngơ ngác hỏi anh ơi sao mỗi đứa lại bị tính thêm 20k. Anh cười ngọt ngào, giọng khẽ khàng giải thích, tiền phụ phí phục vụ âm nhạc í mà.
Đau lòng chết mất thôi!
Đã thế nên cố ngồi lết thêm chút nào hay chút ấy. Cũng vớt vát nghe được Bài thánh ca buồn với cả Hoa vàng mấy độ. Nếu ko phải về sớm chắc sẽ ở lì tới sáng.
Thế là sinh viên nghèo lại phải đối mặt với những ngày tháng thiếu ăn! Tội!


Hôm sau là 24. Hẹn cả nhóm lết lên tận Sài Gòn. Đi bộ rã cẳng.
Cũng ko uổng tí nào. Lần đâu tiên thấy Sài Gòn đẹp như thế. Đèn lung linh, tiếng nhạc xa xa, hoa giấy rơi đầy đầu. Cả một dòng người . Đi, đi, đi để thấy mình ko lẻ loi, đi để thấy Noel ấm áp!


Thế thôi nhé, ham chơi đủ rồi. Chen một lần cho biết chứ ta dại , ta tìm nơi vắng vẻ còn người khôn thì người cứ việc đến chốn lao xao!


Có đôi khi nghĩ lại thấy mình có vẻ rất ngốc. Thôi kệ, đành cười.
Mà sao nghe có vị chát chát!

Comments

  1. điển h�nh kh�c:
    một bầy dắt nhau ra diamon, ket bẹp ruột,r�t về c�t đằng, 5 đứa 3 củ khoai lang nướng, n�o loạn tới mức 2 anh fục vụ k� k� 1 b�n hễ đứa n�o r� l�n l� nh�o dz� ch�m nc, cafe hạt dẻ+cafe baley - 1 đ�m => 2h s�ng ngủ, 4h đồng hồ sinh học gọi dậy
    đ�m noel-> 1 bầy kh�c đi l�m loạn ở 1 w�n kh�c, kh� hơn ở chỗ fục vụ b� giai thấy ớn, kara r�i về
    hết noel!

    ReplyDelete
  2. ớ, tao cũng muốn đến chỗ c� anh phục vụ đẹp giai!

    ReplyDelete
  3. ta dại ta t�m nơi vắng vẻ. Người kh�n người đến chốn lao xao.Rượu đến cội c�y ta sẽ uống.C�ng danh ph� qu� tựa chi�m bao.
    Đ� bảo l� tự viết c�m nghĩ của m�nh đi. Sao cứ lấy của tiền bối ho�i thế. Nếu tr� nhớ của tui c�n tốt th� b�i n�y của Nguyễn Bỉnh Khi�m th� phải. Chẳng nhớ, chỉ biết tiền bối l� người t�i m� kh�ng dc trọng dụng n�n ổng mới viết 2 c�u n�y. C�n bạn Li�n trong t�nh trạng đi chơi chen lấn... n�n sử dụng 2 c�u n�y theo đ�ng nghĩa đen ha'ha' :))

    ReplyDelete

Post a Comment

Popular posts from this blog

Hấp lực

Chuyện đi đường 1

Tiễn biệt!