Dư âm
Có một thời gian vừa chia tay cấp 3 xong, trong lòng tự nhiên thấy có chút gì đó hụt hẫng.
Nói thế nào nhỉ ? Nghe sến sến một tí thì gọi là nhớ quay quắt. Đụng tới cái gì cũng nghĩ rằng hồi đó thế này, thế kia ,thế nọ, đâu có giống bây giờ!
Cái đó gọi là nhớ tiếc.
Là nhớ tiếc chứ ko phải nuối tiếc vì làm gì có gì để mà ôm hận mãi đến bây giờ!
Là nhớ tiếc vì rằng mọi thứ thật sự đã qua và thành cái gọi là quá khứ.
Mà tại sao con người lại thích qúa khứ đến thế.
Ừh thì quá khứ là những gì đã qua.
Ừh thì nhớ lại điều đã qua thì chẳng hiểu sao chỉ nhớ đến nhỡng điều đẹp đẽ như được cho kẹo cho bánh chứ cãi vã giận hờn này nọ thì đều lờ tịt đi cả rồi.
Ừh thì những cái quá khứ ấy mãi sẽ ko chạm tới được mà chỉ có thể đem lộng kiếng treo lên, đứng từ xa chiêm ngưỡng. Càng ngắm càng nhớ, càng nhớ càng khen, càng khen càng tiếc.
Vì cái lẽ đó mà quá khứ lúc nào mà chẳng long lanh.
Cũng bởi thế mà sinh ra lòng ham muốn níu kéo, tái hiện những gì đã qua.
Bởi thế mà sinh ra hẹn hò , hội họp.
Bởi thế mà sinh ra thất vọng , giận hờn, cãi vã!
Ừh thì buồn đó, giận đó mà liệu có ai hiểu.
Có phải ai cũng tưng tiu, trân trọng những ngày đó như ai đâu.
Dù sao thì vẫn phải bước đi chứ ko thể mãi đứng lại.
Dù sao thì cũng phải có bận rộn , học hành, bạn bè mới........
Có nhiều thứ mới như thế thì liệu rằng.........
Ai mà ko biết là chỉ lên gặp mặt nhau được một chút, nói dăm ba câu chuyện tầm xàm bá láp mà có thể gọi là tốn thời gian.
Năm nào đi về rồi cũng mắng rằng làm chuyện gì mà nhảm nhí.
Nhưng rồi vẫn muốn về, vẫn hy vọng, vẫn thất vọng.
Mãi rồi cũng quen thôi.
Nhớ mang máng Nguyễn Ngọc Tư có viết rằng: "Không biết là thời gian nhầm lẫn hay số phận nhầm lẫn nhưng ngày hôm qua đã ở lại mãi, trong lòng."
Hổng biết có xuyên tạc văn của người ta ko.
Lâu lâu thích sến lội đầy sông, sáo bay đầy đồng vậy đó, kệ tui!
Nói thế nào nhỉ ? Nghe sến sến một tí thì gọi là nhớ quay quắt. Đụng tới cái gì cũng nghĩ rằng hồi đó thế này, thế kia ,thế nọ, đâu có giống bây giờ!
Cái đó gọi là nhớ tiếc.
Là nhớ tiếc chứ ko phải nuối tiếc vì làm gì có gì để mà ôm hận mãi đến bây giờ!
Là nhớ tiếc vì rằng mọi thứ thật sự đã qua và thành cái gọi là quá khứ.
Mà tại sao con người lại thích qúa khứ đến thế.
Ừh thì quá khứ là những gì đã qua.
Ừh thì nhớ lại điều đã qua thì chẳng hiểu sao chỉ nhớ đến nhỡng điều đẹp đẽ như được cho kẹo cho bánh chứ cãi vã giận hờn này nọ thì đều lờ tịt đi cả rồi.
Ừh thì những cái quá khứ ấy mãi sẽ ko chạm tới được mà chỉ có thể đem lộng kiếng treo lên, đứng từ xa chiêm ngưỡng. Càng ngắm càng nhớ, càng nhớ càng khen, càng khen càng tiếc.
Vì cái lẽ đó mà quá khứ lúc nào mà chẳng long lanh.
Cũng bởi thế mà sinh ra lòng ham muốn níu kéo, tái hiện những gì đã qua.
Bởi thế mà sinh ra hẹn hò , hội họp.
Bởi thế mà sinh ra thất vọng , giận hờn, cãi vã!
Ừh thì buồn đó, giận đó mà liệu có ai hiểu.
Có phải ai cũng tưng tiu, trân trọng những ngày đó như ai đâu.
Dù sao thì vẫn phải bước đi chứ ko thể mãi đứng lại.
Dù sao thì cũng phải có bận rộn , học hành, bạn bè mới........
Có nhiều thứ mới như thế thì liệu rằng.........
Ai mà ko biết là chỉ lên gặp mặt nhau được một chút, nói dăm ba câu chuyện tầm xàm bá láp mà có thể gọi là tốn thời gian.
Năm nào đi về rồi cũng mắng rằng làm chuyện gì mà nhảm nhí.
Nhưng rồi vẫn muốn về, vẫn hy vọng, vẫn thất vọng.
Mãi rồi cũng quen thôi.
Nhớ mang máng Nguyễn Ngọc Tư có viết rằng: "Không biết là thời gian nhầm lẫn hay số phận nhầm lẫn nhưng ngày hôm qua đã ở lại mãi, trong lòng."
Hổng biết có xuyên tạc văn của người ta ko.
Lâu lâu thích sến lội đầy sông, sáo bay đầy đồng vậy đó, kệ tui!
c� ai n�i j` đ�u m� "kệ tui" hố hố! Li�n m�! g�t!
ReplyDeletesến lại cho nghe n�:
ReplyDelete�i m�c-gi, em nhớ thương ai thế? hay em vừa đi họp lớp về, thấy chuyện chi bất b�nh?
hay em nhớ ran-phơ?
th�i đi cha nội.n� cắt cổ tui c� ng�y!
ReplyDelete