With love.

Năm nay mùa mưa kéo dài thế!


Mưa mưa thế này, tự nhiên lại nhớ mày wá!

Nhớ cái dù màu hồng của mày xí xọn nằng nặc che cho tao đọan đường ngắn tí từ nhà Phiệt ra chỗ gửi xe.

Nhớ nửa ổ bánh mì sáng sớm chia cho tao lúc bụng réo sùng sục.

Nhớ cái giọng mày eo éo lúc nào cũng con sen, con sen.

Nhớ điện thọai của mày cứ 2h sáng là réo nhắc tao đi ngủ .

Nhớ nhiều thứ wá.......

Bây giờ xa mày rùi.

Sáng sớm đói bụng lại nhớ nửa ổ bánh mì.

Tối có lỡ thức khuya cũng chẳng còn ai gọi điện nhắc tao đi ngủ.

Trời mưa như trút nước cũng ko được thấy cái dù hồng xí xọn .



Nhớ ngày thi tốt nghiệp, thi đại học, nhận được tin nhắn hay điện thọai của mày là tao thấy yên tâm lạ !


Có một lời cám ơn mà mãi vẫn chẳng nói với mày. Thôi thì bây giờ nghe rồi đấy nhé!
Cám ơn mày nhìu lắm vì đã ở bên cạnh tao những ngày tháng đầy khó khăn ấy!

Love you!


Comments

  1. m�y bệnh cũng đ� nặng lắm rồi
    kiếm thằng nhỏ b�n m�t c� ru�ng dưa đi th�i

    ReplyDelete
  2. Hic, tao kiếm m�i m� ko thấy c� anh n�o b�n m�t cả!

    ReplyDelete
  3. Thế biết ăn m�t như anh th� được phỏng?

    ReplyDelete
  4. Kh�ng dc, ko dc! Gi�nh hết m�t của em th� biết lấy đ�u ra m� ăn nữa

    ReplyDelete

Post a Comment

Popular posts from this blog

Hấp lực

Chuyện đi đường 1

Tiễn biệt!