Viết hay_hay viết?

Hôm nọ có tình cờ nghe phỏng vấn một ông nhà văn người nước ngòai, nghe đồn là rất nổi tiếng nhưng tiếc một cái là chẳng biết tên họ chi cả.
Chỉ biết ông này đã nhận được cái giải gì đó lớn lắm.
Gì thì gì , mấy thứ đó chỉ nghe người ta đồn thổi, ta đây ko tận mắt chứng kiến nên ko quan tâm.
Chuyện để nói ở đây là chị MC có hỏi ổng về bí quyết viết văn hay ( câu hỏi này xem ra thật là kì lạ).
Cũng khá ngạc nhiên là ông này cũng có câu trả lời, xem ra cũng có vẻ chí lý lắm thay.


Đại khái là muốn viết văn hay thì phải viết trong vô thức, phải chờ cho những trải nghiệm của bản thân kết hợp và hòa quyện với cái vô thức của mình, chỉ khi đó, bạn mới có thể viết ra những dòng tâm huyết, những tác phẩm để đời....... ( xin lưu ý là những dòng này chỉ là hiểu gì thì viết nấy, nếu có dăm ba phần ko chính xác hay xuyên tạc xin quý vị độc giả lượng thứ cho )


Nghe người ta nói lại ngẫm đến mình.
Trước giờ viết cái gì cũng đều có tính tóan, chỉ hận một nỗi là tính tóan xem chừng chưa được khéo léo và thông minh gì cho cam.
Có lẽ bởi vậy mà ra cái cảnh tất cả những thứ do mình viết ra từ bài TLV , thư từ, nhật kí đến entry khi được đọc lại thì đều chán như cục cơm nguội.


Chẳng biết cái công cuộc học văn và tiếng việt 12 năm trời sao mà lại có thể tạo ra cái kẻ viết lách loanh quanh , chẳng có chút ý tứ đặc sắc thế này!
Thậm chí tới giờ này ai đó ác nghiệt đưa đề tài đặt câu hay viết đôi ba dòng cũng đành chịu nhục mà nghệt mặt ra.
Bởi vậy mỗi lần đi học anh văn mà nghe thầy chửi rằng vốn tiếng Việt của các em quá đuối thì xem ra chẳng có phần nào oan ức !


Vậy đó, giờ mà có người kêu mình viết mà ko tính tóan chi cả, viết trong vô thức thì thà chết còn hơn.
Vậy mới thấy nể phục mấy ông bà viết văn ghê gớm.
Ngừơi ta viết ko thèm tính tóan chi cả mà tiểu thuyết vừa dầy cộp vừa lớp lang cành chính nhánh phụ đàng hòang.
Phải chăng cái đó giống như là trải hết lòng mình theo từng trang giấy, là sống trong thế giới của nhân vật?!......
Phạm trù này xem ra có lẽ quá cao siêu.


Thôi thì một kẻ bất tài vô dụng đành sung sướng nằm đắp chăn đọc truyện, thưởng thức tài năng + thành quả lao động khi con người ta thực hiện cái gọi là viết trong vô thức.
Ngòai ra thì đành lấy câu viết hay ko bằng hay viết làm châm ngôn, tán nhảm vài dòng để được cái entry cho mọi người đọc chơi lúc rỗi rảnh.
Có gì thất lễ xin đừng trách tội !!!!!!!

Comments

  1. TỈNH ĐI CON !!! (tao đọc v� comment c�i n�y trong v� thức, c� điều chi sơ xuất xin cứ việc #%*% lại. đồng cảm tạ.)

    ReplyDelete
  2. Ờ, cũng đúng
    Nhưng font chữ quá khó đọc, nhỉ?

    ReplyDelete
  3. Ờ, cũng đúng
    Nhưng font chữ quá khó đọc, nhỉ?

    ReplyDelete
  4. Ờ, cũng đúng
    Nhưng font chữ quá khó đọc, nhỉ?

    ReplyDelete
  5. 1/ Yeu cau doi ga'p theme doc xong mu` ma't goi`
    2/ zo blog lop doc ga'p ca'i Entry moi' rui` comment

    ReplyDelete
  6. theo tại hạ th� phong th�i văn chương của nị cũng k đến nỗi ch�n. n�i thiệt ra, cơm nguội ăn cũng ngon, nhất l� khi đ�i!!!

    ReplyDelete

Post a Comment

Popular posts from this blog

Hấp lực

Chuyện đi đường 1

Tiễn biệt!