Chuyện ngày mưa!

Mấy hôm nay trời hay mưa nhè nhẹ.
Sáng sớm xách xe ra đường thấy không khí se lạnh mà lòng thích thú vô cùng .
Thời tiết lí tưởng như thế này ko có người iêu để dắt nhau đi chơi thì ở nhà đắp chăn ngủ khò cũng là một niềm hạnh phúc quá lớn lao.

Tuy nhiên, dạo nay ông thầy dạy anh văn có hay ca cẩm rằng một ngày chỉ nên ngủ 5 tiếng thôi.
Tại sao ư? Ờ thì vì cái lẽ rằng thiên tài như Anh xờ tanh chỉ ngủ khỏang 3 tiếng một ngày , còn ai ngủ một ngày 8, 9 tiếng thì toàn là những người bình thường, bình thường!!!

Làm theo lời thầy dặn, mấy bữa nay nhất quyết ko đi ngủ sớm, chỉ chui lên giường nằm đắp chăn... đọc truyện.
Lăn qua lăn lại tới khỏang 11, 12 giờ thì mới an tâm nhắm mắt đi ngủ.
Rõ là ta cũng sắp thành thiên tài !

Lại nói chuyện leo lên giường sớm mà lại ngủ muộn.
Thường thì quá rảnh rỗi nên con người ta hay nghỉ đến chuyện nhảm nhí.
Lần này xem ra không nhảm tí nào vì tự nhiên lại nhớ tới ông Xuân Diệu + thơ của ổng.
Đầy chất thơ chưa?!

Lúc còn đi học ko ưa thơ của ông này lắm vì lúc nào đọc cũng mơ hồ thấy bứt rứt, khó chịu .
Lý do tại sao thì xin miễn bình luận.
Dù sao thì trên đời cũng đã sinh ra thứ được gọi là ngọai lệ , vậy thì sao mình ko có một cái cho gia sản thêm phần lung linh, hòanh tráng.


Cái ngoại lệ ấy vốn tên là Dại khờ.
Chẳng hiểu sao mà 3 năm cấp 3 cứ mãi mê đắm bài này. Suốt ngày ko có chiện gì làm mà cứ lảm nhảm:

Người ta khổ vì thương không phải cách,
Yêu sai duyên và mến chẳng nhằm người
Có kho vàng nhưng tặng chẳng tuỳ nơi
Người ta khổ vì xin không phải chỗ.

Đường êm quá ai đi mà nhớ ngó
Đến khi hay, gai nhọn đã vào xương
Vì thả lòng không kiềm chế dây cương,
Người ta khổ vì lui không được nữa.

Những mắt cạn cũng cho rằng sâu chứa;
Những tim không mà tưởng tượng tràn đầy.
Muôn nghìn đời tìm cớ dõi sương mây
Dấn thân mãi đến kiếm trời dưới đất.

Người ta khổ vì cố chen ngõ chật,
Cửa đóng bưng nên càng quyết xông vào.
Rồi bị thương người ta giữ gươm dao,
Không muốn chữa, không chịu lành thứ độc
__________________

Ờ thì là vậy đó.
Dạo này đi học rất hứng thú nghe chuyện tình yêu tình báo của người ta, thấy họ đến với nhau sao mà hạnh phúc và dễ thưong đến thế.
Rồi lên mạng cũng nghe người khác trút tỏ nỗi lòng.
Thấy chuyện tình yêu có đôi khi cũng quá chừng lâm li bi đát mà hổng hiểu tại sao lại ra như thế.


Mà thôi, ai cũng có một thời.
Còn dại khờ được thì cứ dại khờ đi kẻo tiếc ko kịp.
Việc gì cứ phải ngồi suy nghĩ,băn khoăn.


Mà những con người dại khờ như thế rút cuộc là họ thông minh hay khờ dại ai biết được.
Chuyện tình yêu cùa người ta chứ có phải chuyện chi mà phải tính tóan , khôn ngoan rằng thì là mọi thứ sẽ đi đến đâu, mình sẽ đau khổ thế nào, ba chấm , ba chấm, ba ba chấm....
Cứ tính như thế làm sao còn yêu được nữa!


Đi học anh văn được thầy dạy cho một câu rằng: Unconditional love is love given without any expectation, limitation , or any other definition.
Nói vậy thôi, chứ kiếm được cũng ko lắm àh nghen!



Đúng là ngày mưa rất thích hợp cho việc nói nhảm!

Comments

  1. chi�� thi��ch ba��i vi���t na��y. Em qua�� la�� m�t c� be�� ������c bi���t, ���� ca��i tu���i 19.
    Chi�� toa��n g����p nh����ng bo��n nho��c choai choai, k��� ca�� ho��c sinh cu��a chi�� la�� Sinh vi�n ma�� v���n co��n con tre�� qua��.
    Em thi�� kha��c...

    ReplyDelete
  2. Anh cũng giống chị ở tr�n, anh cũng th�ch b�i viết n�y!

    Hay ta y�u nhau qu�ch! :D

    ReplyDelete
  3. L oi co' tuyen ng iu ko ? bull dc hok ne` ?du tieu chuan do' keke ^^

    ReplyDelete
  4. @Cybele: � chị ơi, vậy l� em gi� rồi hả chị? Đ�i khi l�m 1 đứa con n�t ko phải suy nghỉ g� chả tốt hơn sao!

    ReplyDelete
  5. @anh H�ai: anh ơi, em hổng d�m c� c�i phước đ�! ^-^

    ReplyDelete

Post a Comment

Popular posts from this blog

Hấp lực

Chuyện đi đường 1

Tiễn biệt!