Ngày mưa bàn chuyện nhảm!
Rảnh rỗi ngồi nhìn thiên hạ, bất chợt lại nhận ra.......
Mỗi người dường như đều chăng cho mình một cọng dây chun, cũng vì thế mà có 2 lọai tâm trạng, vui ở bên trái, buồn ở bên phải!
Dây chun mà tự nhiên chăng ngang như thế, sao tránh khỏi có kẻ chân tay vụng về bước wa làm đứt dây. Tự nhiên mà lại gặp kẻ như thế, trong bụng thể nào cũng thầm rủa là "đồ chẳng ra sao!"
Cũng chỉ là một cọng dây chun. Thế mà đến khi đứt rồi thì để lại hậu quả thật vô cùng nghiêm trọng!
Vui buồn vì thế mà chẳng còn biết đâu là ranh giới, cứ thế mà vô tổ chức, vô kỉ luật ào ra.
Buồn buồn vui vui, vui vui buồn buồn, nói chung là vui buồn lẫn lộn.
Mà có gì là to tát ! Dây đứt rồi thì cứ việc nối lại, có chuyện gì để mà nói.
Lý thuyết là thế nhưng chuyện đời vốn chẳng dễ dàng.
Ác nghiệt một chỗ phàm là con người thì ko ít thì nhiều đều ham của lạ!
Trước kia vui thì ra vui, buồn thì ra buồn, vui thì cười còn buồn thì khóc. Vui buồn rõ ràng, hạnh phúc lắm thay.
Vậy mà bây giờ dây đứt, mọi thứ cứ lọan cả lên. Vui chẳng ra vui, buồn không ra buồn, đang vui thì buồn, đang buồn chợt vui, vui buồn lẫn lộn, khóc cười cũng lẫn lộn theo.
Tâm thần như thế cũng chợt sinh ra ngơ ngơ ngẩn ngẩn, may mà chưa lên đến mức điên điên dại dại.
Nói ra thì nghe khổ sở, nhưng không tránh khỏi cảm giác mới lạ , không chừng lại có chút thích thú vì từ trước đến nay có bị như thế bao giờ. Con người ta trước giờ vẫn ngốc thế cơ mà!
Cũng vì lẽ đó mà ngồi nối mãi, nối mãi cũng ko nối xong cọng dây chun.
Có lẽ do vừa nối vừa tức, vừa nối vừa cười, vừa nối vừa ngẩn ngơ.
Tức là vì cái kẻ chân tay hậu đậu hại mình ra nông nỗi thế này.
Cười là vì trước giờ lần đầu tiên cảm nhận mọi thứ theo một cách khác.
Còn ngẩn ngơ là vì cứ mãi suy nghĩ chẳng biết kẻ kia hữu ý hay vô tình, đạp đứt dây là vô tình hay hữuý. Nghĩ đi nghĩ lại một hồi thì lại thấy dường như người vô tình mà ta lại thành hữu ý. Đúng là ngớ ngẩn!
Cứ như thế mà thẫn thờ chẳng biết đến bao giờ. Tới khi sực tỉnh thì chợt nhận ra mình nối dây xong từ lúc nào không biết. Nhưng cũng chỉ vì không chú ý mà mối dây kia đã thành một mối thắt gút,dĩ nhiên chẳng giống như truớc được.
Mà thôi, nối xong thì lại chăng dây trở lại, chờ............
Chờ cái gì nhỉ ?!!
Mỗi người dường như đều chăng cho mình một cọng dây chun, cũng vì thế mà có 2 lọai tâm trạng, vui ở bên trái, buồn ở bên phải!
Dây chun mà tự nhiên chăng ngang như thế, sao tránh khỏi có kẻ chân tay vụng về bước wa làm đứt dây. Tự nhiên mà lại gặp kẻ như thế, trong bụng thể nào cũng thầm rủa là "đồ chẳng ra sao!"
Cũng chỉ là một cọng dây chun. Thế mà đến khi đứt rồi thì để lại hậu quả thật vô cùng nghiêm trọng!
Vui buồn vì thế mà chẳng còn biết đâu là ranh giới, cứ thế mà vô tổ chức, vô kỉ luật ào ra.
Buồn buồn vui vui, vui vui buồn buồn, nói chung là vui buồn lẫn lộn.
Mà có gì là to tát ! Dây đứt rồi thì cứ việc nối lại, có chuyện gì để mà nói.
Lý thuyết là thế nhưng chuyện đời vốn chẳng dễ dàng.
Ác nghiệt một chỗ phàm là con người thì ko ít thì nhiều đều ham của lạ!
Trước kia vui thì ra vui, buồn thì ra buồn, vui thì cười còn buồn thì khóc. Vui buồn rõ ràng, hạnh phúc lắm thay.
Vậy mà bây giờ dây đứt, mọi thứ cứ lọan cả lên. Vui chẳng ra vui, buồn không ra buồn, đang vui thì buồn, đang buồn chợt vui, vui buồn lẫn lộn, khóc cười cũng lẫn lộn theo.
Tâm thần như thế cũng chợt sinh ra ngơ ngơ ngẩn ngẩn, may mà chưa lên đến mức điên điên dại dại.
Nói ra thì nghe khổ sở, nhưng không tránh khỏi cảm giác mới lạ , không chừng lại có chút thích thú vì từ trước đến nay có bị như thế bao giờ. Con người ta trước giờ vẫn ngốc thế cơ mà!
Cũng vì lẽ đó mà ngồi nối mãi, nối mãi cũng ko nối xong cọng dây chun.
Có lẽ do vừa nối vừa tức, vừa nối vừa cười, vừa nối vừa ngẩn ngơ.
Tức là vì cái kẻ chân tay hậu đậu hại mình ra nông nỗi thế này.
Cười là vì trước giờ lần đầu tiên cảm nhận mọi thứ theo một cách khác.
Còn ngẩn ngơ là vì cứ mãi suy nghĩ chẳng biết kẻ kia hữu ý hay vô tình, đạp đứt dây là vô tình hay hữuý. Nghĩ đi nghĩ lại một hồi thì lại thấy dường như người vô tình mà ta lại thành hữu ý. Đúng là ngớ ngẩn!
Cứ như thế mà thẫn thờ chẳng biết đến bao giờ. Tới khi sực tỉnh thì chợt nhận ra mình nối dây xong từ lúc nào không biết. Nhưng cũng chỉ vì không chú ý mà mối dây kia đã thành một mối thắt gút,dĩ nhiên chẳng giống như truớc được.
Mà thôi, nối xong thì lại chăng dây trở lại, chờ............
Chờ cái gì nhỉ ?!!
li�n �h,c�ng ng�y entry c�ng hok hi���u,hic...
ReplyDeleteM� Phật, th� chủ t�m thần đang loạn, m� nội c�ng xem ra c� phần kh�ng được "căn cơ th�m hậu" cho lắm. N�n ngơi nghỉ, tịnh dưỡng dăm bữa nửa th�ng cho lại sức... chớ n�n tu tập loại c�ng lực "buồn vui thập cẩm" tr�n kia m� tẩu hỏa nhập ma.
ReplyDeleteThương lắm mới n�i,
Kh�ng nghe th� r�ng chịu.
"Bị đứt cọng d�y thun" m� "c� cảm gi�c mới lạ", lại c�n "th�ch th�" nữa chứ? Chẳng hiểu th� chủ bị đứt loại d�y thun g�? Chứ bần tăng chỉ biết c� một loại thun, đ� l� d�y thun tr�n quần d�i...
... loại thun n�y đứt th� chẳng c� g� th� vị cả
Tội lỗi, tội lỗi. Bần tăng lại nhiều lời rồi.
Bần tăng xin kiếu từ, đi coi lại cọng thun... quần đ�y.
Xin kiếu từ...
H�a thượng Th�ch Gi�c Hơi
Chẳng qua l� mới luyện xong bộ Ỷ thi�n đồ long k� n�n t�m thần c� ch�t bấn lọan. Thiện tai, thiện tai!
ReplyDeleteBần tăng quả nhi�n c� ch�t sai lầm khi cho c� nương mượn bộ b� cấp đ� từ T�ng kinh c�c.
ReplyDeleteli�n tỷ �,chẳng wa l� c�i cọng chun đời tỷ vừa khuyết đi 1 đoạn đ� l� mụi � m�, lần sau đừng c� c�p An sư fụ m� luyện loại x� v� c�ng n�y nữa � nha!
ReplyDelete