Cõi người ta!
"Ai trong chúng ta chẳng từng rõ những hy vọng cứ mong manh dần, cái lặng lẽ câm nín cứ trầm trọng từng phút từng giây, như một cơn bệnh hãi hùng.
Chúng ta cứ hy vọng, nhưng giờ khắc trôi, và tới lúc thôi thế!
Mọi sự muộn cả rồi."
.............
"Các bạn hữu, xa ta vì đời xô đẩy, xa ta vì cuộc sống ko cho phép ta nghĩ đến họ nhiều, nhưng họ vẫn còn ở tại một nơi nào đó chẳng biết, lặng lẽ và bị lãng quên, nhưng xiết bao trung thành chungthủy!
Và nếu trên đường đi chợt gặp, họ còn nắm lấy vai ta lắc mạnh, vồ vập vui mừng!
Nhưng dần dà chợt thấy rằng cái tiếng cười trong trẻo của kẻ kia ko bao giờ ta nghe trở lại nữa, ta chợt thấy rằng khu vườn êm dịu nọ sẽ mãi là vườn cấm với ta.
Tới lúc bấy giờ, mối đau lòng mới trỗi dậy, niềm tang tóc thật sự mới khởi đầu.
Không da diết đoạn trường nhưng pha mùi chát chát."
Trích" Cõi người ta" của Saint-Exupéry, bản dịch Bùi Giáng.
Chúng ta cứ hy vọng, nhưng giờ khắc trôi, và tới lúc thôi thế!
Mọi sự muộn cả rồi."
.............
"Các bạn hữu, xa ta vì đời xô đẩy, xa ta vì cuộc sống ko cho phép ta nghĩ đến họ nhiều, nhưng họ vẫn còn ở tại một nơi nào đó chẳng biết, lặng lẽ và bị lãng quên, nhưng xiết bao trung thành chungthủy!
Và nếu trên đường đi chợt gặp, họ còn nắm lấy vai ta lắc mạnh, vồ vập vui mừng!
Nhưng dần dà chợt thấy rằng cái tiếng cười trong trẻo của kẻ kia ko bao giờ ta nghe trở lại nữa, ta chợt thấy rằng khu vườn êm dịu nọ sẽ mãi là vườn cấm với ta.
Tới lúc bấy giờ, mối đau lòng mới trỗi dậy, niềm tang tóc thật sự mới khởi đầu.
Không da diết đoạn trường nhưng pha mùi chát chát."
Trích" Cõi người ta" của Saint-Exupéry, bản dịch Bùi Giáng.
thằng cha gi� B�i Gi�ng dịch c� ok ko zậy l�o đ� nghe n�i cũng rồ lắm ??? nghi w� hehe n�i chung th� cũng p�c tem
ReplyDeleteckn!kn!knw�!w� kn!ko thể kn hơn!m�y v�t c�i giề mừ t đọc xong m�n @#$%&* lun dạ hử!lần sau liệu hồn v�t mấy c�i en try cho đ�ng ho�ng ko t ch�m!!!@#$%&*$##@
ReplyDeletevẫn c�i giọng dịch như thế
ReplyDeletec�i của nợ n�y l�m tao buồn c�a:
"Ai trong ch�ng ta chẳng từng r� những hy vọng cứ mong manh dần, c�i lặng lẽ c�m n�n cứ trầm trọng từng ph�t từng gi�y, như một cơn bệnh h�i h�ng.
Ch�ng ta cứ hy vọng, nhưng giờ khắc tr�i, v� tới l�c th�i thế!
Mọi sự muộn cả rồi."