I feel no good !

Lâu lắm rồi mới lên blog! Có lẽ đã chán rồi nhỉ !
Chờ mãi , chờ mãi mà ko thấy một dòng comment!
Thói quen này , mãi chẳng thể thay đổi.
Không muốn nghĩ đến nhưng vẫn phải tự hỏi.Thực ra vị trí của mình ở đâu trong lòng mọi người?
Vẫn tin rằng người với người liên kết với nhau bắng một sợi dây. Chỉ sợ rằng những sợi dây đó sẽ đứt hết. Vì cái gì nhỉ , chẳng biết nữa!
Hồi trước vẫn đùa đùa thật thật bảo với Phương Anh và Hoài rằng : giữa bạn thân và anh đẹp trai, Liên sẽ chọn bạn.
Có lẽ vì thế mà một câu nói thôi cũng làm người ta đau hơn cả thất tình. Đau đến chết đi được.
Dây đứt rồi thì biết làm sao, dù có cố gắng nối lại đi chăng nữa, mãi mãi chỉ là 1 mối thắt nút!
Có những lúc ngồi mãi cạnh cái điện thoại, chỉ mong có 1 ai đó nhắn tin cho mình, nhá máy thôi cũng được.
Có những lúc lên blog, chỉ mong 1 dòng comment. Để biết rằng, có ai đó còn nghĩ đến mình.
Sẽ thấy an ủi biết bao nhiêu.
Cũng chẳng biết là chuyện gì xảy ra nữa. Chỉ đơn giản là, thấy mệt mỏi quá thôi!

Comments

  1. uh, m giong t do! nhug ma thay vi cho doi, m hay nt or comment cho ng khac.Nhat dinh khi minh cho di thi se nhan dc nhug gi hon the nua! chang co j fai met moi ca! co len!

    ReplyDelete
  2. hốhố,,n�y th� cm n�,,dung b�n...

    ReplyDelete
  3. l�y th� c� men....
    nẫu
    n�n
    xương

    ReplyDelete
  4. tao cũng rứa m� nhưng nghĩ lại th�n m�nth� cũng lười đi comment cho ng ta. pất c�ng w� ah!

    ReplyDelete
  5. ta cũng viết m� đ�u c� ai comment đ�u. thui đừng b�n, c� j m� mệt mỏi, c�n c� anh iu m�,he he...

    ReplyDelete

Post a Comment

Popular posts from this blog

Hấp lực

Chuyện đi đường 1

Tiễn biệt!