Đường!


Lúc nhỏ còn ở vời ông bà, quanh quẩn ở nhà mãi cũng chán, thế là mới sinh ra cái trò "đi tìm đường mới".
Nghe hòanh tráng như thế, chẳng qua chỉ là con em chở con chị trên cái xe đạp đỏ, đạp vòng quanh khu phố bé tẹo hình bàn cờ, cứ thấy ngõ nào be bé là tấp vô.
Cũng nhờ thế mà đi khắp khu phố. Đi mãi , đi mãi , đến khi chó ở đâu nhào ra đuổi cắn thì hai chị em mới te tái đạp xe về.
Tuổi thơ xem ra chỉ có thời gian đó là oanh liệt nhất, giang hồ nhất.


Đến khi về ở với ba mẹ, khu tập thể bé tí chẳng còn đường để mà thám hiểm. Cùng lắm mấy đứa nhóc chỉ đắt nhau đi hái trứng cá với bắt chuồn chuồn, hết.
Muốn làm một kẻ giang hồ lừng lẫy xem ra cũng khó!


Mười năm chuyển vào sống ở Sài Gòn, suốt ngày chỉ quanh quẩn từ nhà đến trường , từ trường về nhà.
Hàng xóm lúc nào cũng đóng cửa.
Người Sài Gòn ai cũng bận rộn, ai cũng hối hả. Đường Sài Gòn vừa rộng vừa dài.

Từ lâu chợt quên mất cái trò đi tìm đường mới.
Nếu có chợt nghĩ tới cũng chẳng dám. Lạc thì sao!


Thế mới sinh ra cảnh ở Sài Gòn hơn muời năm mà như người trên núi mới xuống.
Nói đến đường nào cũng ngơ ngác. Ngòai việc đi học ra thì chẳng bao giờ muốn ra đường một mình.



Có một dạo anh vào đây làm việc. Chở đằng sau con em mù đường thành phố, thế mà anh vẫn cứ đi lòng vòng.
Đi mãi đi mãi rồi cũng tìm được lối ra.
Ngồi đằng sau mà chợt ngộ ra rằng có gì đâu, hễ đi là đến, đi nhầm thì quay lại. Đơn giản thế thôi.
Đôi khi cứ gán cho mình cái lý do là bận rộn, mệt mỏi, vì thế mà cứ đi mãi trên 1 con đường sẵn có. Không chán hay sao?


Trước giờ vẫn cứ cười cười bảo rằng khi xưa ta bé ta ngu. Xem ra lúc lớn ta còn ngu hơn nhiều.
Ngày còn bé vẫn đi thám hiểm đường mới. Đến khi lớn rồi sao lại ko dám đi!

Comments

  1. bang bang

    định viết g� kh�c nữa ngo�i chuyện "t�m đường" phỉa kh�ng nh�c

    ReplyDelete
  2. ng�y b� ta chưa b�t sợ, chưa b�t đắn đo giữa được v� mất...cũng fải, đ� c� j đ�u m� sợ mất.Kh�c với bi giờ, pe' L iu qu� ạh :)

    ReplyDelete
  3. Phải t�m cho m�nh th�m một hai con đường nuẵ chứ. Nếu chỉ biết c� một con đường , lỡ như c� h�m n�o c�c b�c x�y dựng cấm kh�ng cho Li�n qua th� sao. Vả lại, người ta n�i, đi ho�i một con đường quen thuộc c� khi lại lộn đường.V� đi đương quen m�nh hay tự phụ. Đi đường lạ l�c n�o m�nh cũng d�o d�c trứoc sau. C�i n�y đ� được minh chứng hẳn ho�i đấy nh�.

    "Ngồi đằng sau m� chợt ngộ ra rằng c� g� đ�u, hễ đi l� đến, đi nhầm th� quay lại. Đơn giản thế th�i=> Ừ đơn giản thật, nhưng cũng t�y thuộc v�o từng ho�n cảnh v� từng con người. Nhưng c�i th� vị ở chỗ l� n� gi�p m�nh kh�n hơn , trưởng th�nh hơn.
    "Đ�i khi cứ g�n cho m�nh c�i l� do l� bận rộn, mệt mỏi, v� thế m� cứ đi m�i tr�n 1 con đường sẵn c�. Kh�ng ch�n hay sao?"=> khiến người đọc nghĩ đến nhiều thứ. Đời l� vậy...

    ReplyDelete

Post a Comment